Hỏi Đáp Công Giáo
Tuyên Xưng Đức Tin · Tuyên xưng đức tin Kitô Giáo · Tôi tin kính một Chúa Giêsu Kitô, Con Một Thiên Chúa · Chúa Giêsu Kitô đã “chịu nạn đời quan Phongxiô Philatô, chịu đóng đinh trên cây thánh giá, chết và táng xác”
TIẾT 3

Chúa Giêsu Kitô được “táng xác”

Số 624–630
624

Chúa Giêsu “đã phải nếm sự chết, là để cho mọi người được cứu độ, nhờ ơn Thiên Chúa” (Hr 2,9). Trong kế hoạch cứu độ của Ngài, Thiên Chúa đã định cho Con của Ngài không những phải chết “vì tội lỗi chúng ta” (1 Cr 15,3), nhưng còn phải “nếm sự chết”, nghĩa là, biết tình trạng của sự chết, tình trạng linh hồn Người và thân thể Người tách rời nhau một thời gian, từ lúc Người tắt thở trên thập giá cho đến lúc Người sống lại. Tình trạng Chúa Giêsu chịu chết là mầu nhiệm của việc mai táng và việc xuống ngục tổ tông. Đó là mầu nhiệm của ngày Thứ Bảy Tuần Thánh trong đó Đức Kitô, được đặt trong mồ, biểu lộ sự nghỉ ngơi cao cả của Thiên Chúa vào ngày sabát, sau khi hoàn tất công trình cứu độ loài người, đem lại bình an cho khắp trần gian.

"By the grace of God" Jesus tasted death "for every one". In his plan of salvation, God ordained that his Son should not only "die for our sins" but should also "taste death", experience the condition of death, the separation of his soul from his body, between the time he expired on the cross and the time he was raised from the dead. the state of the dead Christ is the mystery of the tomb and the descent into hell. It is the mystery of Holy Saturday, when Christ, lying in the tomb, reveals God's great sabbath rest after the fulfilment of man's salvation, which brings peace to the whole universe.

625

Khoảng thời gian Đức Kitô ở trong mộ thật sự nối kết tình trạng còn chịu đau đớn trước cuộc Vượt Qua của Người, với tình trạng vinh hiển hiện tại của Đấng Phục Sinh. Chính Ngôi Vị của “Đấng Hằng Sống” có thể nói: “Ta đã chết, và nay Ta sống đến muôn thuở muôn đời” (Kh 1,18): “Đây là mầu nhiệm của sự sắp đặt của Thiên Chúa đối với cái Chết và sự Sống Lại từ cõi chết của Con Ngài, là bằng cái chết, linh hồn quả thật bị tách biệt khỏi thân thể, và Ngài đã không ngăn cản hậu quả tất yếu của tự nhiên; tuy nhiên, nhờ sự Sống Lại, mọi sự đã lại kết hợp với nhau nơi Người, đến độ Người thật sự trở thành giao điểm của sự chết và sự sống: để Đấng đã thiết lập điều tự nhiên bị tách biệt bằng cái chết, thì chính Người đã là nguyên lý kết hợp những gì đã bị tách biệt.”

Christ's stay in the tomb constitutes the real link between his passible state before Easter and his glorious and risen state today. the same person of the "Living One" can say, "I died, and behold I am alive for evermore":

626

Bởi vì “Đấng khơi nguồn sự sống” đã bị giết cũng là “Đấng hằng sống đã phục sinh”, nên tất yếu là Ngôi Vị thần linh của Con Thiên Chúa vẫn tiếp tục đảm nhận linh hồn và thân thể của Người khi cả hai bị tách biệt với nhau vì cái chết: “Vì vậy, mặc dầu Đức Kitô, như một người, đã chết, và linh hồn thánh của Người đã lìa khỏi thân thể tinh tuyền của Người, nhưng thần tính không tách biệt khỏi bên nào, không hề tách biệt khỏi linh hồn cũng không hề tách biệt khỏi thân thể: Ngôi Vị duy nhất của Người không bị chia ra thành hai. Quả vậy, thân thể và linh hồn ngay từ đầu đã hiện hữu trong Ngôi Vị của Ngôi Lời; và mặc dầu hồn xác bị tách biệt nhau trong sự chết, nhưng cả hai vẫn luôn hiện hữu nơi Ngôi Vị duy nhất của Ngôi Lời.”

Since the "Author of life" who was killed is the same "living one [who has] risen", The divine person of the Son of God necessarily continued to possess his human soul and body, separated from each other by death:

627

Cái chết của Đức Kitô cái chết thật, vì đã chấm dứt cuộc đời nhân loại nơi trần thế của Người. Nhưng vì sự kết hợp của Ngôi Vị Chúa Con với thân thể của Người, nên thân thể ấy không trở thành một xác chết giống như trong những trường hợp khác, “vì lẽ cái chết không tài nào khống chế được Người mãi” (Cv 2,24), và do đó, “quyền năng của Thiên Chúa đã gìn giữ thân thể Đức Kitô khỏi hư nát.” Về Đức Kitô, đồng thời người ta vừa có thể nói: “Người đã bị khai trừ khỏi cõi nhân sinh” (Is 53,8), vừa có thể nói: “Cả thân xác con cũng nghỉ ngơi trong niềm hy vọng. Vì Chúa chẳng đành bỏ mặc linh hồn con trong cõi âm ty, cũng không để Vị Thánh của Ngài phải hư nát” (Cv 2,26-27). Sự Sống Lại của Đức Kitô “ngày thứ ba” (1 Cr 15,4; Lc 24,46) là dấu chỉ của điều đó, cũng bởi vì người ta cho rằng sự hư nát được biểu lộ từ ngày thứ tư.

Christ's death was a real death in that it put an end to his earthly human existence. But because of the union his body retained with the person of the Son, his was not a mortal corpse like others, for "divine power preserved Christ's body from corruption." Both of these statements can be said of Christ: "He was cut off out of the land of the living", and "My flesh will dwell in hope. For you will not abandon my soul to Hades, nor let your Holy One see corruption." Jesus' Resurrection "on the third day" was the proof of this, for bodily decay was held to begin on the fourth day after death.

628

Bí tích Rửa Tội, mà dấu chỉ nguyên thủy và đầy đủ của bí tích này là việc dìm xuống nước, nói lên cách hiệu nghiệm việc Kitô hữu xuống mộ để người ấy cùng với Đức Kitô chết cho tội lỗi, hầu tiến vào một đời sống mới: “Vì được dìm vào trong cái chết của Người, chúng ta đã cùng được mai táng với Người. Bởi thế, cũng như Người đã được sống lại từ cõi chết nhờ quyền năng vinh hiển của Chúa Cha, thì chúng ta cũng được sống một đời sống mới” (Rm 6,4).

Baptism, the original and full sign of which is immersion, efficaciously signifies the descent into the tomb by the Christian who dies to sin with Christ in order to live a new life. "We were buried therefore with him by baptism into death, so that as Christ was raised from the dead by the glory of the Father, we too might walk in newness of life."

629

Chúa Giêsu đã nếm sự chết vì mọi người. Con Thiên Chúa làm người đã chết thật sự và đã được mai táng thật sự.

To the benefit of every man, Jesus Christ tasted death (cf Heb 2:9). It is truly the Son of God made man who died and was buried.

630

Trong thời gian Đức Kitô ở trong mộ, Ngôi Vị thần linh của Người vẫn luôn đảm nhận cả linh hồn cả thân thể của Người, tuy lúc đó hai bên bị cái chết tách biệt. Vì vậy, thân thể của Đức Kitô đã chết mà “không phải hư nát” (Cv 13,37).

During Christ's period in the tomb, his divine person continued to assume both his soul and his body, although they were separated from each other by death. For this reason the dead Christ's body "saw no corruption" (Acts 13:37).