Hỏi Đáp Công Giáo
Đời Sống Trong Đức Kitô · Ơn gọi của con người: sống trong thần khí · Ơn cứu độ của Thiên Chúa: lề luật và ân sủng
MỤC 3

Hội Thánh, Mẹ và Thầy

Số 2030–2051
2030

Chính trong Hội Thánh, trong sự hiệp thông với tất cả những người đã lãnh nhận bí tích Rửa Tội mà Kitô hữu chu toàn ơn gọi của mình. Từ Hội Thánh, họ đón nhận Lời Thiên Chúa chứa đựng các đạo lý của “Luật Đức Kitô.” Từ Hội Thánh, họ lãnh nhận ân sủng của các bí tích nâng đỡ họ trên “đường.” Từ Hội Thánh, họ học mẫu gương của sự thánh thiện; họ nhận ra hình ảnh và nguồn mạch của sự thánh thiện này nơi Đức Trinh Nữ Maria rất thánh, phân định ra sự thánh thiện này qua chứng từ chân chính của những người đang sống theo sự thánh thiện; họ khám phá sự thánh thiện này trong truyền thống linh đạo và trong lịch sử lâu dài của các Thánh, những vị đã đi trước họ và phụng vụ đang mừng kính các ngài theo chu kỳ các Thánh.

It is in the Church, in communion with all the baptized, that the Christian fulfills his vocation. From the Church he receives the Word of God containing the teachings of "the law of Christ." From the Church he receives the grace of the sacraments that sustains him on the "way." From the Church he learns the example of holiness and recognizes its model and source in the all-holy Virgin Mary; he discerns it in the authentic witness of those who live it; he discovers it in the spiritual tradition and long history of the saints who have gone before him and whom the liturgy celebrates in the rhythms of the sanctoral cycle.

2031

Đời sống luân lý là một việc phụng tự thiêng liêng. “Chúng ta dâng hiến thân xác mình làm của lễ sống động, thánh thiện, đẹp lòng Thiên Chúa”, trong Thân Thể Đức Kitô mà chúng ta họp thành, và trong sự hiệp thông với hiến lễ Thánh Thể của Người. Trong phụng vụ và trong việc cử hành các bí tích, lời cầu nguyện và đạo lý được kết hợp với ân sủng của Đức Kitô, để soi sáng và nuôi dưỡng cách hành động của Kitô hữu. Cũng như toàn bộ đời sống Kitô hữu, đời sống luân lý gặp được nguồn mạch và tột đỉnh của mình trong Hy lễ Thánh Thể.

The moral life is spiritual worship. We "present (our) bodies as a living sacrifice, holy and acceptable to God," within the Body of Christ that we form and in communion with the offering of his Eucharist. In the liturgy and the celebration of the sacraments, prayer and teaching are conjoined with the grace of Christ to enlighten and nourish Christian activity. As does the whole of the Christian life, the moral life finds its source and summit in the Eucharistic sacrifice.

2032

Hội Thánh, là “cột trụ và điểm tựa của chân lý” (1 Tm 3,15), “đã lãnh nhận từ các Tông Đồ mệnh lệnh long trọng của Đức Kitô là phải loan báo chân lý cứu độ.” “Hội Thánh phải loan báo các nguyên tắc luân lý trong mọi thời và ở mọi nơi, kể cả những nguyên tắc về trật tự xã hội, cũng như phải phán đoán về tất cả các thực tại nhân sinh, trong mức độ mà các quyền căn bản của con người hay việc cứu độ của các linh hồn đòi hỏi.”

The Church, the "pillar and bulwark of the truth," "has received this solemn command of Christ from the apostles to announce the saving truth." "To the Church belongs the right always and everywhere to announce moral principles, including those pertaining to the social order, and to make judgments on any human affairs to the extent that they are required by the fundamental rights of the human person or the salvation of souls."

2033

Huấn quyền của các mục tử Hội Thánh về vấn đề luân lý thường được thực thi trong việc dạy giáo lý và giảng dạy, với sự trợ giúp của các công trình của các nhà thần học và các tác giả linh đạo. Như vậy, từ đời nọ đến đời kia, dưới sự hướng dẫn và cảnh giác của các mục tử, “kho tàng” luân lý Kitô Giáo được lưu truyền, kho tàng đó là một tổng hợp đặc trưng các quy luật, các mệnh lệnh và các nhân đức phát xuất từ đức tin vào Đức Kitô và được ban sự sống bởi đức mến. Một cách theo truyền thống, việc dạy giáo lý này lấy Mười Điều Răn, cùng với Tín biểu và kinh Lạy Cha, làm nền tảng, vì Mười Điều Răn loan báo những nguyên tắc của đời sống luân lý, hữu hiệu cho tất cả mọi người.

The Magisterium of the Pastors of the Church in moral matters is ordinarily exercised in catechesis and preaching, with the help of the works of theologians and spiritual authors. Thus from generation to generation, under the aegis and vigilance of the pastors, the "deposit" of Christian moral teaching has been handed on, a deposit composed of a characteristic body of rules, commandments, and virtues proceeding from faith in Christ and animated by charity. Alongside the Creed and the Our Father, the basis for this catechesis has traditionally been the Decalogue which sets out the principles of moral life valid for all men.

2034

Đức Giáo Hoàng và các Giám mục, với tư cách là “những thầy dạy đích thực, nghĩa là những người giảng dạy bằng quyền bính của Đức Kitô, rao giảng cho dân được trao phó cho các ngài, những điều phải tin và phải áp dụng vào cách ăn nết ở.” Huấn quyền thông thường và phổ quát của Đức Giáo Hoàng và các Giám mục hiệp thông với ngài, dạy các tín hữu chân lý phải tin, đức mến phải thực thi, vinh phúc phải trông cậy.

The Roman Pontiff and the bishops are "authentic teachers, that is, teachers endowed with the authority of Christ, who preach the faith to the people entrusted to them, the faith to be believed and put into practice." The ordinary and universal Magisterium of the Pope and the bishops in communion with him teach the faithful the truth to believe, the charity to practice, the beatitude to hope for.

2035

Cấp độ tối thượng của việc tham dự vào quyền bính của Đức Kitô được bảo đảm bởi đặc sủng là ơn bất khả ngộ. “Kho tàng mặc khải thần linh trải rộng bao nhiêu, thì ơn này trải rộng bấy nhiêu”; ơn này cũng trải rộng tới tất cả các yếu tố của đạo lý, trong đó có đạo lý về luân lý, nếu không có những yếu tố này, các chân lý cứu độ của đức tin sẽ không thể được bảo toàn, trình bày hay tuân giữ.

The supreme degree of participation in the authority of Christ is ensured by the charism of infallibility. This infallibility extends as far as does the deposit of divine Revelation; it also extends to all those elements of doctrine, including morals, without which the saving truths of the faith cannot be preserved, explained, or observed.

2036

Quyền bính của Huấn quyền cũng trải rộng đến các mệnh lệnh đặc thù của luật tự nhiên, bởi vì việc tuân giữ các mệnh lệnh đó, do Đấng Tạo hóa đòi hỏi, là cần thiết để được cứu độ. Khi nhắc lại các quy định của luật tự nhiên, Huấn quyền của Hội Thánh thực thi phần chính yếu của nhiệm vụ tiên tri của mình, là loan báo cho mọi người họ thật sự là gì, và nhắc nhở họ phải là gì trước mặt Thiên Chúa.

The authority of the Magisterium extends also to the specific precepts of the natural law, because their observance, demanded by the Creator, is necessary for salvation. In recalling the prescriptions of the natural law, the Magisterium of the Church exercises an essential part of its prophetic office of proclaiming to men what they truly are and reminding them of what they should be before God.

2037

Luật của Thiên Chúa, được ký thác cho Hội Thánh, với tính cách là con đường của sự sống và của chân lý, được trao cho các tín hữu. Vì vậy, các tín hữu có quyền được giáo huấn về các mệnh lệnh cứu độ của Thiên Chúa, chúng thanh luyện trí phán đoán và nhờ ân sủng, chữa lành lý trí con người đã bị tổn thương. Các tín hữu có nghĩa vụ tuân giữ các hiến chế và sắc lệnh do quyền bính hợp pháp của Hội Thánh công bố. Những quyết định này, mặc dầu mang tính kỷ luật, vẫn đòi sự mau mắn vâng phục trong đức mến.

The law of God entrusted to the Church is taught to the faithful as the way of life and truth. the faithful therefore have the right to be instructed in the divine saving precepts that purify judgment and, with grace, heal wounded human reason. They have the duty of observing the constitutions and decrees conveyed by the legitimate authority of the Church. Even if they concern disciplinary matters, these determinations call for docility in charity.

2038

Trong việc giảng dạy và áp dụng luân lý Kitô Giáo, Hội Thánh cần đến sự tận tâm của các mục tử, kiến thức của các nhà thần học và sự đóng góp của mọi Kitô hữu và mọi người thiện chí. Đức tin và việc thực hành Tin Mừng đem lại cho mỗi người một kinh nghiệm về đời sống “trong Đức Kitô”, kinh nghiệm này soi sáng cho họ và giúp họ có khả năng đánh giá những thực tại thần linh và nhân linh theo Thần Khí của Thiên Chúa. Như vậy, Chúa Thánh Thần có thể dùng những kẻ thấp hèn nhất, để soi sáng cho những người thông thái và những người có chức phận cao trọng hơn.

In the work of teaching and applying Christian morality, the Church needs the dedication of pastors, the knowledge of theologians, and the contribution of all Christians and men of good will. Faith and the practice of the Gospel provide each person with an experience of life "in Christ," who enlightens him and makes him able to evaluate the divine and human realities according to the Spirit of God. Thus the Holy Spirit can use the humblest to enlighten the learned and those in the highest positions.

2039

Các thừa tác vụ phải được thực thi trong tinh thần phục vụ huynh đệ và tận tụy đối với Hội Thánh, nhân danh Chúa. Đồng thời khi đưa ra phán đoán luân lý về các hành vi cá vị của mình, lương tâm của mỗi người phải tránh đừng khép kín trong sự quan tâm cá nhân. Hết sức có thể, phải cố gắng tự mở rộng để quan tâm đến lợi ích của mọi người, như được trình bày trong luật luân lý tự nhiên và được mặc khải, và tiếp đó trong luật Hội Thánh và trong đạo lý đích thực của Huấn quyền về các vấn đề luân lý. Không được đối nghịch lương tâm cá vị và lý trí với luật luân lý hay với Huấn quyền của Hội Thánh.

Ministries should be exercised in a spirit of fraternal service and dedication to the Church, in the name of the Lord. At the same time the conscience of each person should avoid confining itself to individualistic considerations in its moral judgments of the person's own acts. As far as possible conscience should take account of the good of all, as expressed in the moral law, natural and revealed, and consequently in the law of the Church and in the authoritative teaching of the Magisterium on moral questions. Personal conscience and reason should not be set in opposition to the moral law or the Magisterium of the Church.

2040

Như vậy, giữa các Kitô hữu, một tinh thần con thảo đích thực đối với Hội Thánh có thể tăng trưởng. Tinh thần đó là sự triển nở bình thường của ân sủng Phép Rửa, ân sủng này đã sinh chúng ta vào trong lòng Hội Thánh và làm cho chúng ta trở nên những chi thể của Thân Thể Đức Kitô. Hội Thánh, với sự quan tâm từ mẫu của mình, ban cho chúng ta lòng thương xót của Thiên Chúa, lòng thương xót này vượt trên mọi tội lỗi của chúng ta, và hành động một cách đặc biệt trong bí tích Hòa Giải. Hội Thánh, như một người mẹ ân cần, cũng rộng ban cho chúng ta mỗi ngày, trong phụng vụ của mình, lương thực là Lời và Thánh Thể của Chúa.

Thus a true filial spirit toward the Church can develop among Christians. It is the normal flowering of the baptismal grace which has begotten us in the womb of the Church and made us members of the Body of Christ. In her motherly care, the Church grants us the mercy of God which prevails over all our sins and is especially at work in the sacrament of reconciliation. With a mother's foresight, she also lavishes on us day after day in her liturgy the nourishment of the Word and Eucharist of the Lord.

2041

Các điều răn của Hội Thánh được đặt trong đường hướng một đời sống luân lý gắn liền với đời sống phụng vụ và được đời sống phụng vụ nuôi dưỡng. Tính cách bắt buộc của các luật thiết định này được công bố bởi các quyền bính mục vụ, có mục đích cung cấp cho các tín hữu mức tối thiểu rất cần thiết về tinh thần cầu nguyện và về nỗ lực luân lý, để gia tăng lòng mến Chúa yêu người.

The precepts of the Church are set in the context of a moral life bound to and nourished by liturgical life. the obligatory character of these positive laws decreed by the pastoral authorities is meant to guarantee to the faithful the indispensable minimum in the spirit of prayer and moral effort, in the growth in love of God and neighbor:

2042

Điều răn thứ nhất (“Vào các Chúa nhật và các ngày lễ buộc, các tín hữu phải tham dự Thánh Lễ và tránh những công việc nô dịch”) đòi các tín hữu thánh hóa ngày tưởng niệm cuộc phục sinh của Chúa, cũng như những lễ phụng vụ chính để tôn kính các mầu nhiệm của Chúa, của Đức Trinh Nữ Maria diễm phúc và của các Thánh, trước hết bằng việc tham dự cuộc cử hành bí tích Thánh Thể, trong đó cộng đoàn Kitô hữu được quy tụ, và tránh không làm những việc lao động và những việc tự bản chất có thể cản trở việc thánh hóa những ngày đó. Điều răn thứ hai (“Xưng tội trong một năm ít là một lần”) bảo đảm việc chuẩn bị rước Thánh Thể bằng việc lãnh nhận bí tích Hòa Giải, nối tiếp công việc hối cải và tha thứ của bí tích Rửa Tội. Điều răn thứ ba (“Rước Mình Thánh Chúa ít là một lần trong mùa Phục Sinh”) bảo đảm mức tối thiểu trong việc rước Mình và Máu Thánh Chúa, được liên kết với các lễ trong mùa Phục Sinh, vì Phục Sinh là nguồn gốc và là trung tâm của phụng vụ Kitô Giáo.

The first precept (“You shall attend Mass on Sundays and holy days of obligation.") requires the faithful to participate in the Eucharistic celebration when the Christian community gathers together on the day commemorating the Resurrection of the Lord.

2043

Điều răn thứ tư (“Kiêng thịt và giữ chay trong những ngày thống hối do Hội Thánh quy định) bảo đảm thời gian khổ chế và thống hối để chuẩn bị cho chúng ta mừng các lễ phụng vụ, và giúp chúng ta làm chủ được các bản năng và đạt tới sự tự do của trái tim. Điều răn thứ năm (“Đóng góp cho các nhu cầu của Hội Thánh”) dạy các tín hữu có bổn phận đóng góp cho các nhu cầu vật chất của Hội Thánh, mỗi người tùy theo khả năng của mình.

The fourth precept (“You shall keep holy the holy days of obligation.") completes the Sunday observance by participation in the principal liturgical feasts which honor the mysteries of the Lord, the Virgin Mary, and the saints.

2044

Lòng trung thành của những người đã lãnh Phép Rửa là điều kiện tiên quyết đối với việc loan báo Tin Mừng và đối với sứ vụ của Hội Thánh trong trần gian. Để tỏ cho mọi người thấy sức mạnh của nó về chân lý và sự rạng ngời, sứ điệp cứu độ phải được chứng thực bằng chứng từ của đời sống các Kitô hữu. “Chính chứng từ của đời sống Kitô hữu và các việc tốt lành được thực thi với tinh thần siêu nhiên, có sức mạnh lôi kéo người ta đến với đức tin và đến với Thiên Chúa.”

The fidelity of the baptized is a primordial condition for the proclamation of the Gospel and for the Church's mission in the world. In order that the message of salvation can show the power of its truth and radiance before men, it must be authenticated by the witness of the life of Christians. "The witness of a Christian life and good works done in a supernatural spirit have great power to draw men to the faith and to God."

2045

Bởi vì là các chi thể của Thân Thể mà Đức Kitô là Đầu, các Kitô hữu góp phần vào việc xây dựng Hội Thánh bằng sự kiên trì trong xác tín của mình và trong đời sống luân lý của mình. Hội Thánh được tăng số, lớn lên và triển nở bằng sự thánh thiện của các tín hữu của mình, cho tới khi chính họ làm thành “con người trưởng thành, tới tầm vóc viên mãn của Đức Kitô” (Ep 4,13).

Because they are members of the Body whose Head is Christ, Christians contribute to building up the Church by the constancy of their convictions and their moral lives. the Church increases, grows, and develops through the holiness of her faithful, until "we all attain to the unity of the faith and of the knowledge of the Son of God, to mature manhood, to the measure of the stature of the fullness of Christ."

2046

Bằng đời sống theo Đức Kitô của mình, các Kitô hữu làm cho Nước Thiên Chúa mau đến, đó là “Nước của công bằng, của tình yêu và của bình an.” Nhưng không vì thế mà họ xao lãng nhiệm vụ trần thế của mình; chính họ, trung thành với Thầy mình, chu toàn nhiệm vụ đó với sự ngay thẳng, với sự nhẫn nại và với tình yêu.

By living with the mind of Christ, Christians hasten the coming of the Reign of God, "a kingdom of justice, love, and peace." They do not, for all that, abandon their earthly tasks; faithful to their master, they fulfill them with uprightness, patience, and love.

2047

Đời sống luân lý là một việc phụng tự thiêng liêng. Cách hành động của Kitô hữu được nuôi dưỡng trong phụng vụ và trong việc cử hành các bí tích.

The moral life is a spiritual worship. Christian activity finds its nourishment in the liturgy and the celebration of the sacraments.

2048

Các điều răn của Hội Thánh liên quan đến đời sống luân lý và Kitô Giáo, gắn liền với đời sống phụng vụ, và được đời sống phụng vụ nuôi dưỡng.

The precepts of the Church concern the moral and Christian life united with the liturgy and nourished by it.

2049

Huấn quyền của các mục tử Hội Thánh về vấn đề luân lý thường được thực thi trong việc dạy giáo lý và giảng dạy, dựa trên nền tảng Mười Điều Răn, vì Mười Điều Răn loan báo những nguyên tắc của đời sống luân lý, hữu hiệu cho tất cả mọi người.

The Magisterium of the Pastors of the Church in moral matters is ordinarily exercised in catechesis and preaching, on the basis of the Decalogue which states the principles of moral life valid for every man.

2050

Đức Giáo Hoàng và các Giám mục, với tư cách là những thầy dạy đích thực, rao giảng cho dân Thiên Chúa những điều phải tin và phải áp dụng vào cách ăn nết ở. Các ngài cũng có quyền phán đoán về các vấn đề luân lý trong lãnh vực của luật tự nhiên và của lý trí.

The Roman Pontiff and the bishops, as authentic teachers, preach to the People of God the faith which is to be believed and applied in moral life. It is also encumbent on them to pronounce on moral questions that fall within the natural law and reason.

2051

Ơn bất khả ngộ của Huấn quyền của các mục tử trải rộng tới tất cả các yếu tố của đạo lý, trong đó có đạo lý về luân lý, nếu không có những yếu tố này, các chân lý cứu độ của đức tin sẽ không thể được bảo toàn, trình bày hay tuân giữ.

The infallibility of the Magisterium of the Pastors extends to all the elements of doctrine, including moral doctrine, without which the saving truths of the faith cannot be preserved, expounded, or observed.