1 Gioan 1,9 hoàn toàn đúng, và người Công giáo sống theo câu đó mỗi ngày. Chúng ta xưng tội với Thiên Chúa trong lời cầu nguyện riêng tư thường xuyên.
Nếu chúng ta thú nhận tội lỗi, Thiên Chúa là Đấng trung thành và công chính sẽ tha tội cho chúng ta, và sẽ thanh tẩy chúng ta sạch mọi điều bất chính.
— 1 Ga 1,9 (CGKPV)
Bí tích Hòa Giải không phủ nhận câu này — nó kiện toàn câu này theo nghĩa bí tích. Vì chính Chúa Giêsu đã không dừng lại ở việc bảo ta xưng tội với Thiên Chúa trong lòng; Người còn trao cho các Tông đồ quyền tha tội một cách rõ ràng và có thẩm quyền: "Anh em tha tội cho ai, thì người ấy được tha" (Ga 20,23). Nếu xưng thầm trong lòng đã là tất cả, thì cử chỉ long trọng này của Chúa sẽ hóa thừa.
Bí tích mang lại ba ân huệ mà việc xưng tội riêng tư không phải lúc nào cũng có:
Điểm thứ ba thường bị bỏ quên. Sách Giáo Lý dạy rằng tội "trước hết là sự xúc phạm đến Thiên Chúa", nhưng "đồng thời tội làm tổn thương cho sự hiệp thông với Hội Thánh"; nên việc hối cải mang lại cả ơn tha thứ của Thiên Chúa lẫn sự giao hòa với Hội Thánh (x. ). Mục đích và hiệu quả của bí tích chính là đưa ta "về lại trong ân sủng của Thiên Chúa" và kết hợp mật thiết với Ngài (x. ).
Nói gọn: xưng tội riêng với Chúa và Bí tích Hòa Giải không loại trừ nhau — cả hai đều là phần của một đời sống thiêng liêng lành mạnh.