Đúng vậy — chỉ có Thiên Chúa mới tha tội được. Và linh mục không tha tội bằng quyền lực hay sự thánh thiện của riêng mình. Khi đọc lời xá giải, ngài hành động in persona Christi — nhân danh và trong tư cách của chính Chúa Kitô.
Chính Chúa Giêsu, vì là Thiên Chúa, đã chứng tỏ trên trần gian rằng Người có quyền tha tội:
Thấy họ có lòng tin như vậy, Đức Giê-su bảo người bại liệt: "Này con, con đã được tha tội rồi."
— Mc 2,5 (CGKPV)
Người tuyên bố "ở dưới đất này, Con Người có quyền tha tội" (Mc 2,10) — rồi công khai chia sẻ quyền ấy cho các Tông đồ: "Anh em tha tội cho ai, thì người ấy được tha" (Ga 20,23). Sách Giáo Lý tóm gọn cả hai vế: "Chỉ một mình Thiên Chúa mới có quyền tha tội… Hơn nữa, dựa vào quyền bính thần linh của mình, Đức Kitô còn ban quyền đó cho" con người trong Hội Thánh (x. ). Quyền lực đến từ Chúa Kitô, không từ con người.
Vì thế, linh mục nơi tòa giải tội đóng vai vị Mục tử nhân lành đi tìm chiên lạc, người Samaritanô băng bó vết thương, người Cha đón đứa con hoang đàng trở về (x. ).
Còn chuyện "linh mục cũng là người tội lỗi"? Chính vì quyền lực thuộc về Chúa Kitô chứ không thuộc về sự xứng đáng của thừa tác viên, nên ngay cả một linh mục còn mang tội vẫn ban bí tích thành sự. Đây cũng là nguyên tắc nơi Thánh Thể: một linh mục bất toàn vẫn thành sự việc truyền phép, vì hiệu quả dựa trên lời hứa của Chúa. Sách Giáo Lý nói thẳng rằng sự hiện diện của Đức Kitô trong thừa tác viên "không được hiểu là vị này đã được gìn giữ khỏi… cả tội lỗi" (x. ). Thiên Chúa vẫn luôn chọn hành động qua những khí cụ loài người bất toàn — chính các Tông đồ cũng là những người yếu đuối, thế mà Chúa Giêsu vẫn trao cho họ quyền tha tội.