Cách chắc chắn nhất để biết một câu nói có nghĩa gì là xem người nghe trực tiếp hiểu thế nào — và ở đây, chính họ nói rõ. Đức Giêsu phán:
Tôi và Chúa Cha là một."
— Ga 10,30 (CGKPV)
Có người bảo câu này chỉ nói đến sự "hợp nhất ý muốn", như hai người bạn "một lòng một dạ". Nhưng hãy nghe chính người Do Thái đang đứng đó hiểu câu ấy ra sao:
Người Do-thái đáp: "Chúng tôi ném đá ông, không phải vì một việc tốt đẹp, nhưng vì một lời nói phạm thượng: ông là người phàm mà lại tự cho mình là Thiên Chúa."
— Ga 10,33 (CGKPV)
Họ không hiểu đó là "hợp ý"; họ hiểu Ngài đang tự cho mình là Thiên Chúa — và toan ném đá Ngài vì thế. Điều then chốt là: Đức Giêsu không hề đính chính. Ngài không nói "các ông hiểu lầm rồi, tôi chỉ muốn nói chúng tôi đồng lòng thôi". Trong suốt các sách Tin Mừng, hễ ai hiểu sai lời Ngài là Ngài sửa ngay; nhưng ở đây Ngài bảo vệ lời tuyên bố đó, tiếp tục lập luận rằng các việc Ngài làm chứng thực Ngài ở trong Chúa Cha và Chúa Cha ở trong Ngài.
"Là một" ở đây là một về bản tính thần linh — nền tảng của mầu nhiệm Chúa Ba Ngôi: một Thiên Chúa duy nhất trong Ba Ngôi, "đồng bản thể", mỗi Ngôi Vị đều là Thiên Chúa trọn vẹn (x. ). Đây chính là loại "đòi hỏi tuyệt đối" mà Sách Giáo Lý nói chỉ có thể được biện minh bởi căn tính thần linh của Đức Giêsu (x. ). Nếu Ngài chỉ là một con người khiêm tốn muốn nói mình "đồng lòng với Chúa", hẳn Ngài đã vội cải chính để khỏi bị ném đá. Ngài đã không làm vậy.