Ta hãy đọc kỹ chính câu ấy:
Khi cầu nguyện, anh em đừng lải nhải như dân ngoại; họ nghĩ rằng: cứ nói nhiều là được nhận lời.
— Mt 6,7 (CGKPV)
Điều Chúa Giêsu lên án là kiểu lặp lại trống rỗng, vô hồn — thói của dân ngoại cứ "lải nhải" thật nhiều lời, tưởng rằng các thần sẽ nghe chỉ vì số lượng. Ngài không lên án mọi hình thức lặp lại. Ba dấu chỉ ngay trong Kinh Thánh cho thấy điều đó:
1. Ngay sau lời cảnh báo, Chúa dạy một lời kinh cố định để lặp lại. Chỉ hai câu sau Mt 6,7, Người nói "Vậy, anh em hãy cầu nguyện như thế này…" rồi ban Kinh Lạy Cha (x. Mt 6,9). Nếu mọi lặp lại đều xấu, hẳn Người đã không trao cho ta một công thức để đọc đi đọc lại.
2. Chính Chúa Giêsu đã lặp lại lời cầu nguyện của mình. Trong vườn Ghếtsêmani:
Người để mặc các ông mà đi cầu nguyện lần thứ ba, nói lại cũng một lời đó.
— Mt 26,44 (CGKPV)
Cùng một lời, ba lần — từ chính miệng Đấng dạy ta cầu nguyện.
3. Trên trời, việc ca ngợi cũng là lặp lại không ngừng. Sách Khải Huyền cho thấy phụng vụ thiên quốc:
Ngày đêm chúng không ngừng hô lên rằng: Thánh! Thánh! Chí Thánh! Đức Chúa, Thiên Chúa toàn năng…
— Kh 4,8 (CGKPV)
Và các Thánh Vịnh cũng đầy những điệp khúc lặp lại — chẳng hạn Thánh Vịnh 136 lặp lại "vì muôn ngàn đời Chúa vẫn trọn tình thương" tới 26 lần (x. Tv 136).
Vậy điều Chúa Giêsu nhắm tới là sự trống rỗng và thiếu lòng tin, chứ không phải bản thân việc lặp lại những lời chân thành. Khi Kinh Mân Côi được đọc với sự chú tâm và tình yêu — như một lời cầu nguyện suy niệm giúp trí khôn và con tim chiêm ngắm mầu nhiệm Chúa Kitô (x. ) — thì nó hoàn toàn trái ngược với thứ "lải nhải" mà Chúa lên án. Việc lặp lại nhẹ nhàng, đều đặn ở đây đóng vai trò như một nhịp nền giúp tâm hồn lắng xuống để suy gẫm, giống như một điệu nhạc nâng đỡ lời ca.