Không — số lượng không đồng nghĩa với tầm quan trọng.
Hãy hình dung Kinh Mân Côi như một bài hát.
Và đây là điều nhiều người bất ngờ: hơn một nửa Kinh Kính Mừng chính là lời Kinh Thánh. Phần đầu ghép lại hai lời chào trong Tin Mừng Luca — lời sứ thần Gabriel và lời bà Êlisabét:
Mừng vui lên, hỡi Đấng đầy ân sủng, Đức Chúa ở cùng bà.
— Lc 1,28 (CGKPV)
Em được chúc phúc hơn mọi người phụ nữ, và người con em đang cưu mang cũng được chúc phúc.
— Lc 1,42 (CGKPV)
(Lời kinh truyền thống đọc là "Kính mừng Maria đầy ơn phúc, Đức Chúa Trời ở cùng Bà… Bà có phúc lạ hơn mọi người nữ, và Giêsu con lòng Bà gồm phúc lạ" — chính là hai câu trên.) Phần sau của Kinh Kính Mừng chỉ đơn giản xin Đức Maria chuyển cầu cho ta — "cầu cho chúng con là kẻ có tội" — y như ta xin bất kỳ người Kitô hữu nào cầu nguyện cho mình.
Nói cách khác, ngay cả trong lời kinh dâng cho Đức Mẹ, ta vẫn đang lặp lại Lời Chúa và hướng về biến cố của Chúa Giêsu. Toàn bộ cấu trúc Kinh Mân Côi quy về Chúa Kitô, và vai trò của Đức Maria — "Người phụ nữ cầu nguyện trọn hảo", hình ảnh của Hội Thánh (x. ) — luôn là dẫn ta đến với Con của Mẹ.