Hỏi Đáp Công Giáo
Thuộc loạt bài:Part of: Người Công giáo đối diện với đau khổ và mất mát thế nào?
Thiên Chúa & Ý nghĩaGod & MeaningAn ủi & hy vọngConsolation & hopeCầu nguyệnPrayerCô đơn

Tôi cảm thấy cô đơn, không có ai thật sự gần gũi — Chúa ở đâu?

Cô đơn là một nỗi đau thật — không phải một điều nhỏ nhặt để gạt đi. Và ngay cả Đức Kitô cũng đã nếm trải nó: bị bỏ rơi, bị bạn hữu lìa xa trong giờ khốn khó nhất. Người hiểu cảm giác này từ bên trong.

Xin bạn nghe lời hứa cuối cùng Người để lại cho các môn đệ:

Và đây, Thầy ở cùng anh em mọi ngày cho đến tận thế.

Mt 28,20 (CGKPV)

Và trước đó, khi các môn đệ sợ bị bỏ lại, Người nói: "Thầy sẽ không để anh em mồ côi. Thầy đến cùng anh em" (Ga 14,18). Dù cảm giác cô đơn có thật đến đâu, bạn không bao giờ thật sự một mình — Thiên Chúa còn gần bạn hơn cả hơi thở của bạn.

Hơn nữa, bạn thuộc về một gia đình trải dài từ đất đến trời. Điều Hội Thánh gọi là các thánh thông công nghĩa là: các thánh trên trời và anh chị em tín hữu quanh bạn cùng làm nên một thân thể, liên đới với nhau trong tình bác ái (x. ). Bạn được vây quanh, dù mắt thường chưa thấy.

Có hai bước rất cụ thể có thể giúp bạn ngay lúc này. Thứ nhất, hãy đến với Bí tích Thánh Thể: Đức Kitô hiện diện thật sự ở đó, nên khi bạn ngồi trước Nhà Tạm, bạn không trò chuyện với một khoảng trống — bạn ở bên một Đấng đang thật sự hiện diện và lắng nghe. Cầu nguyện, tự bản chất, là bước vào mối tương quan sống động ấy (x. ). Bạn có thể thử một giờ chầu Thánh Thể, chỉ để ngồi với Người.

Thứ hai, hãy để một ai đó bước vào: một giáo xứ, một nhóm, một cộng đoàn đức tin. Bước đầu tiên thường là bước khó nhất, nhưng bạn không được dựng nên để sống một mình. Nếu nỗi cô đơn quá nặng, hãy tìm đến một linh mục hay một người có thể đồng hành với bạn — đó không phải là làm phiền ai, mà là mở cửa cho tình liên đới mà bạn vốn thuộc về.

THAM CHIẾUREFERENCES
Mt 28,20Ga 14,18