Dù nỗi đau của bạn không hợp với bất cứ khung nào ở trên, Thiên Chúa vẫn thấy rõ sức nặng riêng bạn đang mang. Không có nỗi đau nào là quá nhỏ để Người bận tâm, cũng không có nỗi đau nào là quá lộn xộn để mang đến với Người.
Và đây là điều dịu dàng nhất: Người không đòi bạn phải gọi tên nỗi đau ấy cho đúng, hay giải thích nó cho mạch lạc. Người chỉ mời bạn mang nó đến, như nó là — rối bời, dở dang, chưa thành lời cũng được. Lời mời của Đức Kitô dành cho tất cả mọi gánh nặng, không trừ một ai:
Tất cả những ai đang vất vả mang gánh nặng nề, hãy đến cùng tôi, tôi sẽ cho nghỉ ngơi bồi dưỡng.
— Mt 11,28 (CGKPV)
Đây không phải một Thiên Chúa xa cách, phán xét sức nặng của bạn, mà là một người Cha với lòng thương xót dịu hiền, luôn cúi xuống gần những ai đang khổ đau (x. , 239). Bạn có thể đến với Người đúng như con đến với cha — không cần chuẩn bị, không cần "đủ tốt" trước đã.
Và xin nhớ: bạn không phải mang điều này một mình. Hãy nói với Chúa cách chân thật, bằng chính những lời vụng về của bạn — và đừng ngại tìm đến một linh mục, hay một người có thể ngồi lại và lắng nghe bạn. Đôi khi món quà lớn nhất Chúa gửi đến giữa cơn đau là một con người bằng xương bằng thịt bên cạnh ta.