Bệnh tật có thể khiến ta cảm thấy yếu đuối, sợ hãi và cô đơn. Xin bạn biết một điều trước hết: bạn không phải đối diện với điều đó một mình.
Đức Kitô không đứng xa giường bệnh của bạn. Người đã đích thân đến gần những người đau yếu, chạm vào họ, và mang lấy chính nỗi đau ấy như của mình:
Người đã mang lấy các tật nguyền của ta và gánh lấy các bệnh hoạn của ta.
— Mt 8,17 (CGKPV)
Sách Giáo Lý nói rằng, "xúc động trước quá nhiều đau khổ", Đức Kitô "lấy những đau khổ của chúng ta làm của Người" (x. ). Nghĩa là cơn đau bạn đang mang không hề xa lạ với Người; Người ở trong đó với bạn.
Những người đã đi trước bạn qua con đường này cho thấy một điều dịu dàng: họ không lớn lên trong đức tin bất chấp bệnh tật, mà chính nhờ tựa vào Chúa giữa cơn bệnh. thánh Carlô Acutis đã dâng căn bệnh của mình lên Chúa trong bình an; thánh Bernadette đã mang bệnh tật lâu năm mà vẫn một lòng phó thác. Các ngài không nghiến răng chịu đựng một mình — các ngài đã ngả vào vòng tay Chúa. Và đó là một lời mời gọi dành cho bạn, chứ không phải một đòi buộc: nỗi đau của bạn, khi kết hợp với Đức Kitô, không bao giờ vô ích — nhưng bạn được mời mang nó đến với Người, chứ không bị bắt phải "hiến dâng" nó khi lòng chưa sẵn. Hãy cứ mang cả nỗi sợ lẫn cơn đau đến với Người, đúng như lòng bạn đang cảm thấy.
Và xin đừng quên một ơn cụ thể Hội Thánh dành cho bạn: Bí tích Xức Dầu Bệnh Nhân là ơn sức mạnh, bình an và can đảm cho những ai đang mang bệnh nặng, tuổi già, hoặc sắp bước vào một cuộc phẫu thuật — chứ không chỉ dành cho người hấp hối (x. ). Hãy tìm đến một linh mục để lãnh nhận các bí tích, và hãy để những người thương yêu bạn ở bên. Bạn không cô đơn trong căn bệnh này.