Trước hết, người Công giáo hoàn toàn đồng ý với chân lý nền tảng của câu hỏi này:
Thật vậy, chỉ có một Thiên Chúa, chỉ có một Đấng trung gian giữa Thiên Chúa và loài người: đó là một con người, Đức Ki-tô Giê-su.
— 1 Tm 2,5 (CGKPV)
Chỉ mình Chúa Giêsu hòa giải ta với Chúa Cha nhờ cái chết và sự phục sinh của Người. Không ai khác "cứu" ta.
Vậy xin Đức Mẹ cầu nguyện thì sao? Đó không phải biến Mẹ thành một "Đấng Trung Gian cứu độ" thứ hai. Nó chỉ giống như xin một người Kitô hữu đang sống cầu nguyện cho mình — điều Kinh Thánh vẫn khuyến khích:
…lời cầu xin tha thiết của người công chính rất có hiệu lực.
— Gc 5,16 (CGKPV)
Chính thánh Phaolô liên tục xin các cộng đoàn cầu nguyện cho ngài (x. Rm 15,30; Ep 6,18-19; Cl 4,3). Nếu xin người khác cầu nguyện cho mình mà không "vượt mặt" Đấng Trung Gian duy nhất, thì xin Đức Mẹ cầu nguyện cũng vậy. Những người ở trên trời lại càng sống động hơn ta và cùng thuộc một Thân Thể Chúa Kitô — sách Khải Huyền cho thấy các thánh trên trời dâng lời cầu nguyện lên Thiên Chúa như hương trầm (x. Kh 5,8; 8,3-4). (Xem Tại sao cầu nguyện với các thánh? ở phần liên quan.)
Còn vì sao lại là Đức Mẹ? Vì trên thập giá, chính Chúa Giêsu đã trao Mẹ cho người môn đệ Ngài yêu — và qua ông, cho tất cả chúng ta:
Rồi Người nói với môn đệ: "Đây là mẹ của anh." Kể từ giờ đó, người môn đệ rước bà về nhà mình.
— Ga 19,27 (CGKPV)
Điều then chốt của Kinh Mân Côi: mỗi chục kinh đều đưa ta trở về với Chúa Giêsu. Đức Mẹ không bao giờ giữ ta lại cho riêng mình; như "Người phụ nữ cầu nguyện trọn hảo" (x. ), Mẹ luôn chỉ ta đến với Con — đúng như lời Mẹ dặn ở Cana: "Người bảo gì, các anh cứ việc làm theo." Lòng tôn kính dành cho Mẹ, dù rất đặc biệt, vẫn khác hẳn về bản chất với sự thờ phượng dành cho Thiên Chúa (x. ; xem Người Công giáo có thờ phượng Đức Mẹ không? ở phần liên quan).