Hỏi Đáp Công Giáo
Thuộc loạt bài:Part of: Rửa tội có cần thiết để được cứu độ không?
Hội ThánhThe ChurchRửa tộiBaptismBí tíchSacramentsPhản đối của Tin LànhProtestant objectionsRửa tội trẻ em

Tại sao người Công giáo rửa tội cho trẻ em trong khi chúng chưa thể hiểu hay tin gì?

Bởi vì phép Rửa là ân huệ Thiên Chúa ban, chứ không phải phần thưởng cho một điều đứa trẻ tự làm được. Chúng ta không bắt một em bé phải "đủ lớn để hiểu" mới được đón nhận tình yêu và sự sống của Thiên Chúa.

"Nhưng như vậy chẳng phải là ép con theo đạo sao?" Thật ra, cha mẹ vẫn luôn thay con quyết định những điều quan trọng trước khi con đủ tuổi tự chọn — tiếng mẹ đẻ, nếp ăn uống, trường lớp, và nhất là những quyết định về sức khỏe — không phải để áp đặt, mà vì muốn điều tốt nhất cho con. Hãy nghĩ đến việc tiêm vắc-xin: đứa bé chưa hề mắc bệnh, nhưng cha mẹ vẫn cho tiêm phòng để bảo vệ con khỏi hiểm nguy sau này; chẳng ai "đợi con mười tám tuổi tự quyết" rồi mới cho tiêm. Phép Rửa cũng tựa như một thứ "vắc-xin thiêng liêng": nó ban ân sủng của Chúa và gìn giữ đứa trẻ ngay từ đầu, chứ không ép buộc điều gì. Trao cho con điều mình tin là quý giá nhất không phải là áp đặt — đó là điều một người cha, người mẹ thương con vẫn làm. Và khi lớn lên, chính người con sẽ tự mình đáp lại và sống đức tin ấy (cách riêng qua Bí tích Thêm Sức).

Theo giáo lý Công giáo, mỗi người sinh ra đều mang tội tổ tông — không phải một tội đứa bé đã phạm, mà là tình trạng thiếu ân sủng thánh hóa mà Ađam và Eva đã đánh mất, khiến bản tính con người bị tổn thương và nghiêng chiều về sự dữ (x. ). Vì thế, "các nhi đồng cũng cần được tái sinh trong bí tích Rửa Tội, để chúng được giải thoát khỏi quyền lực tối tăm" và đưa vào tự do của con cái Thiên Chúa (x. ). Không có lý do gì bắt một đứa trẻ phải chờ đợi món quà ấy.

Kinh Thánh cho thấy một khuôn mẫu rõ: người ta chịu phép rửa theo cả gia đình. Trong ngày lễ Ngũ Tuần, thánh Phêrô nói:

³⁸ Ông Phê-rô đáp: "Anh em hãy sám hối, và mỗi người hãy chịu phép rửa nhân danh Đức Giê-su Ki-tô, để được ơn tha tội; và anh em sẽ nhận được ân huệ là Thánh Thần. ³⁹ Thật vậy, đó là điều Thiên Chúa đã hứa cho anh em, cũng như cho con cháu anh em và tất cả những người ở xa…"

Cv 2,38-39 (CGKPV)

Lời hứa dành cho "anh em cũng như cho con cháu anh em". Và sách Công Vụ ghi lại việc rửa tội cho cả nhà: gia đình bà Lyđia (Cv 16,15), viên cai ngục "cùng với tất cả người nhà" (Cv 16,33), gia đình ông Têphana (1 Cr 1,16) — trong thế giới cổ xưa, "cả nhà" đương nhiên bao gồm cả trẻ nhỏ.

Cũng như phép cắt bì — dấu chỉ của Giao Ước Cũ — được ban cho trẻ sơ sinh khi mới tám ngày tuổi (x. St 17,12), thì phép Rửa là dấu chỉ của Giao Ước Mới. Sách Giáo Lý xác nhận: việc rửa tội cho nhi đồng "là một truyền thống rất xa xưa của Hội Thánh", có bằng chứng rõ từ thế kỷ thứ hai và rất có thể bắt nguồn ngay từ những gia đình mà "cả nhà" đều chịu phép Rửa thời các Tông đồ (x. ).

Nói cách khác, rửa tội cho trẻ sơ sinh không phải là "ép" một đứa trẻ vào đạo, mà là trao cho em món quà sự sống của Thiên Chúa ngay từ đầu — để rồi khi lớn lên, chính em tự mình đáp lại và sống tình yêu ấy.

THAM CHIẾUREFERENCES
Cv 2,38-39Cv 16,33St 17,12
Bạn đang đọc điều này với tư cách một người Tin Lành? Có một trang được viết cho bạn — về những gì chúng ta cùng tin, và những gì còn khác biệt.Reading this as a Protestant? There’s a page written for you — on what we share, and where we differ.Công Giáo và Tin LànhCatholic and Protestant