Hơn bảy ngàn hồ sơ, bảy mươi hai trường hợp được nhìn nhận. Đây không phải là một câu chuyện phép lạ — đây là câu chuyện về một quy trình được thiết kế để nói "không".
Tình trạng này nghĩa là gì
Một hội đồng y khoa kết luận trường hợp này không giải thích được theo hiểu biết y học hiện nay, và sau đó giám mục giáo phận tuyên bố nhìn nhận. Hai bước tách biệt: y khoa nói "không giải thích được", Hội Thánh mới nói "phép lạ".
Chuyện đã xảy ra
Ngay từ những năm sau các cuộc hiện ra, người ta bắt đầu kể về những ơn chữa lành ở Lộ Đức. Thay vì để mặc cho lời đồn, đền thánh làm một việc bất thường: năm 1883, theo yêu cầu của cha Rémi Sempé, giám đốc đầu tiên của đền thánh, bác sĩ Georges-Fernand Dunot de Saint-Maclou lập ra Văn phòng Xác nhận Y khoa (Bureau des Constatations Médicales).
Nguyên tắc của văn phòng này khiến nhiều người ngạc nhiên: bất cứ bác sĩ nào có mặt tại Lộ Đức đều được mời vào xem hồ sơ và tham gia thảo luận — kể cả bác sĩ không Công giáo, và bác sĩ vô thần. Đây là chỗ hiếm hoi mà một tổ chức tôn giáo chủ động mời người hoài nghi vào phòng họp.
Năm 1947, Đức cha Pierre-Marie Théas, Giám mục Tarbes và Lộ Đức, cùng bác sĩ François Leuret lập thêm một Ủy ban Y khoa; năm 1954 ủy ban này được mở rộng thành Ủy ban Y khoa Quốc tế Lộ Đức (CMIL), gồm các chuyên gia từ nhiều nước. Ngày nay một hồ sơ phải qua cả hai cấp trước khi được chuyển tới giám mục.
Hội Thánh đã nói gì
Điều quan trọng nhất cần hiểu là quy trình này có hai bước hoàn toàn tách biệt, và không bước nào lấn sang bước kia. Bước thứ nhất thuộc về y khoa: các bác sĩ chỉ trả lời một câu hỏi duy nhất — trường hợp này có giải thích được bằng kiến thức y học hiện nay không? Họ không được phép dùng chữ "phép lạ"; đó không phải việc của họ.
Chỉ khi CMIL kết luận "không giải thích được theo hiểu biết y học hiện nay", hồ sơ mới được chuyển về cho giám mục giáo phận nơi người được chữa lành cư ngụ — chứ không phải giám mục Lộ Đức. Vị ấy mới là người có thể tuyên bố đây là một ơn chữa lành mang tính phép lạ. Y khoa nói "không giải thích được"; Hội Thánh mới nói "phép lạ". Không ai làm thay ai.
Các tiêu chí mà Hội Thánh dùng có từ thế kỷ XVIII, do Đức Hồng y Prospero Lambertini — sau này là Đức Bênêđictô XIV — soạn thảo: bệnh phải nặng và được chẩn đoán chắc chắn; phải nan y hoặc rất khó chữa; việc khỏi phải tức khắc, hoàn toàn, và không do điều trị; và phải bền vững lâu dài. Bộ tiêu chí ấy được lập ra để loại bớt hồ sơ, không phải để thêm vào.
Chứng cứ
Con số tự nó là bằng chứng về mức độ khắt khe. Hơn 7.000 người đã nộp hồ sơ xin xác nhận kể từ năm 1858. Số trường hợp được Hội Thánh nhìn nhận là phép lạ: 72 (tính đến tháng 4-2025). Tức là khoảng một phần trăm — và đó là sau khi đã sàng lọc từ hàng triệu người hành hương, phần lớn trong số đó không nộp hồ sơ vì không có gì để nộp.
Thời gian thẩm định cũng dài. Trường hợp của nữ tu Bernadette Moriau xảy ra tháng 7-2008 và chỉ được tuyên bố vào tháng 2-2018 — mười năm, gần 300 bác sĩ đã xem hồ sơ. Trường hợp thứ 71, ông John Traynor, còn xa hơn nữa: khỏi bệnh năm 1923, được nhìn nhận ngày 8-12-2024 — một trăm lẻ một năm sau. Một quy trình muốn tạo ra phép lạ thì không làm như vậy.
Đền thánh Lộ Đức công bố công khai toàn bộ danh sách, kèm tên, nơi ở và ngày được nhìn nhận. Bất cứ ai cũng có thể đối chiếu — lưu ý rằng trang lourdes-france.org hiện vẫn dừng ở 70 trường hợp, còn hai trường hợp mới nhất nằm trên trang lourdes-france.com của cùng đền thánh.
Điều này KHÔNG chứng minh
"Không giải thích được theo hiểu biết y học hiện nay" chính xác là điều nó nói, không hơn. Kiến thức y học thay đổi. Một số trường hợp được nhìn nhận từ thế kỷ XIX có thể sẽ được giải thích khác nếu xét lại bằng công cụ hôm nay, và chính CMIL cũng nhìn nhận điều đó. Đây là một kết luận về giới hạn của y học tại một thời điểm, không phải một chứng minh về sự can thiệp của Thiên Chúa.
Quy trình này cũng không nói gì về những người không được chữa lành — tức là gần như tất cả mọi người. Mỗi năm hàng triệu người đến Lộ Đức, rất nhiều người trong số đó đang bệnh nặng, và họ trở về vẫn bệnh. Bất cứ cách trình bày nào biến Lộ Đức thành một nơi "đến là được khỏi" đều là sai, và tàn nhẫn với những người đã đến.
Vì sao điều này quan trọng
Điều đáng chú ý ở Lộ Đức không phải là bảy mươi hai trường hợp, mà là gần bảy ngàn trường hợp còn lại. Một tổ chức muốn xây dựng danh tiếng bằng phép lạ sẽ không lập ra một cơ chế mà chỉ khoảng 1% hồ sơ đi hết được quy trình, rồi công bố tỉ lệ ấy.
Và điều Lộ Đức thật sự làm hằng năm cho hàng triệu người bệnh không phải là chữa lành thể xác. Đó là việc họ được đưa đi, được tắm rửa, được đẩy xe lăn, được ăn uống và được ở giữa những người xem họ là quan trọng. Phần lớn các tình nguyện viên ấy chẳng bao giờ nghĩ mình đang tham gia vào một phép lạ.
Liên hệ Giáo Lý
Tóm tắt
Văn phòng thành lập1883, bs. G.-F. Dunot de Saint-Maclou
Ủy ban Y khoa Quốc tế (CMIL)1947, mở rộng quốc tế 1954
Hồ sơ đã nộphơn 7.000
Được Hội Thánh nhìn nhận72 (tính đến tháng 4-2025)