Người ta hay trích 1 Cr 4,6 — "đừng đi ra ngoài những gì đã viết" — để bảo: chính thánh Phaolô dạy chỉ được theo Kinh Thánh, không thêm gì khác. Nhưng khi đọc câu ấy trong mạch văn, nó nói về một chuyện hoàn toàn khác: đừng chia bè kết phái theo các nhà lãnh đạo.
1. Chính câu ấy nói rõ mục đích của nó. Hãy đọc trọn câu:
Thưa anh em, tôi đã áp dụng các điều đó cho tôi và anh A-pô-lô, vì lợi ích của anh em, để anh em theo gương chúng tôi mà học cho biết "đừng có đi ra ngoài những gì đã viết", kẻo sinh ra kiêu ngạo, theo người này mà chống người khác.
— 1 Cr 4,6 (CGKPV)
Để ý vế cuối: "kẻo sinh ra kiêu ngạo, theo người này mà chống người khác." Đó chính là điều thánh Phaolô nhắm tới — không phải một quy tắc về quy điển (canon) Kinh Thánh, mà là lời răn đừng vênh vang, đừng chia phe theo ông này ông kia.
2. Cả lá thư đang xử lý nạn chia bè phái ở Côrintô. Ngay từ đầu, thánh Phaolô đã than phiền:
…trong anh em có những luận điệu như: "Tôi thuộc về ông Phao-lô, tôi thuộc về ông A-pô-lô, tôi thuộc về ông Kê-pha…"
— 1 Cr 1,12 (CGKPV)
Suốt các chương 1–4, ngài kéo họ ra khỏi việc tôn sùng con người, nhắc rằng Phaolô hay Apôlô cũng chỉ là tôi tớ Chúa dùng (x. 1 Cr 3,4-7). Câu "đừng đi ra ngoài những gì đã viết" nằm ngay trong mạch ấy: đừng đề cao một người rao giảng vượt quá điều Kinh Thánh cho phép.
3. "Những gì đã viết" ở đây là Cựu Ước mà thánh Phaolô vừa trích. Chỉ vài câu trước đó, ngài dẫn Sách Thánh hai lần bằng công thức "có lời chép rằng" (x. 1 Cr 3,19-20, trích Gióp 5,13 và Tv 94,11). "Những gì đã viết" chính là các bản văn Cựu Ước ngài đang dùng, chứ không phải một bộ quy điển nào khác.
4. Câu này không thể có nghĩa "chỉ bộ Kinh Thánh trọn vẹn". Khi thánh Phaolô viết thư này (khoảng năm 55), Tân Ước chưa hề tồn tại như một cuốn sách được thu thập — thật ra chính lá thư 1 Côrintô này về sau mới trở thành một phần của Tân Ước! Đọc 1 Cr 4,6 như một mệnh lệnh "chỉ theo bộ Kinh Thánh đã đóng lại" là một điều lỗi thời về mặt lịch sử: bộ ấy khi đó chưa có. Tin Mừng lúc ấy được lưu truyền trước hết bằng lời rao giảng sống động, rồi mới bằng chữ viết (x. ); và mãi về sau, chính Hội Thánh mới phân định sách nào thuộc quy điển (x. ).
Tóm lại: 1 Cr 4,6 không hề dạy Duy Kinh Thánh (sola scriptura). Nó là một lời kêu gọi khiêm nhường — đừng biến các mục tử thành phe phái đối chọi. Và nếu có ngụ ý gì về cơ cấu, thì nó lại giả thiết một Hội Thánh có những người lãnh đạo sống động (Phaolô, Apôlô, Kêpha) mà tín hữu phải kính trọng cho đúng mực — chứ không phải chỉ có "một cuốn sách". (Xem bài tổng quan về Duy Kinh Thánh ở phần liên quan.)