"Chuộc tội thay" nghĩa là: Đức Kitô đã trả món nợ tội lỗi mà chúng ta mắc nhưng không thể tự trả. Hãy tiếp tục hình ảnh phiên tòa để thấy rõ.
Giả sử bạn phạm một tội và bị đưa ra trước thẩm phán. Ở một số nước, với tội nhẹ, thẩm phán có thể buộc bạn nộp một khoản tiền phạt; không trả được thì phải vào tù. Nhưng số tiền ấy vượt quá khả năng của bạn. Để giữ công bằng, thẩm phán vẫn phải tuyên án đúng luật — nợ là nợ, phải trả. Thế nhưng, sau khi tuyên án, vị thẩm phán này bước xuống khỏi ghế, tự móc túi mình trả khoản tiền ấy thay cho bạn, để bạn được tự do. Hóa ra ông vừa là thẩm phán công minh, vừa là người bạn thương bạn.
Vị thẩm phán ấy chính là Thiên Chúa. Ngài không "nhắm mắt bỏ qua" tội lỗi như thể công bằng chẳng quan trọng; nhưng chính Ngài, nơi Đức Kitô, đã đích thân trả cái giá đó. Đây là điều thánh Phaolô nói tới:
"Cũng như vì một người duy nhất đã không vâng lời Thiên Chúa, mà muôn người thành tội nhân, thì nhờ một người duy nhất đã vâng lời Thiên Chúa, muôn người cũng sẽ thành người công chính" (Rm 5,19). Chúa Giêsu, bằng sự vâng phục cho đến chết của Người, đã hoàn thành việc đền thay… mang lấy tội lỗi của muôn người và làm cho họ nên công chính.
—
Chính vì thế, ngay trước khi tắt thở, Chúa Giêsu không nói "Ta thua" hay "Thế là hết", mà nói:
Nhắp xong, Đức Giê-su nói: "Thế là đã hoàn tất! " Rồi Người gục đầu xuống và trao Thần Khí.
— Ga 19,30 (CGKPV)
Từ gốc trong tiếng Hy Lạp là tetelestai — một từ thương mại thời đó có nghĩa "đã trả đủ", đóng dấu lên một món nợ đã thanh toán trọn vẹn. Trên thập giá, Đức Kitô tuyên bố món nợ tội lỗi của nhân loại đã được trả xong.
Sách Giáo Lý gọi đây là trung tâm của kế hoạch cứu độ: Đức Kitô "đã yêu mến tất cả chúng ta bằng một trái tim nhân loại", và cái chết của Người là "hy lễ… giao hòa loài người với Thiên Chúa" (x. , 617). Đó là lý do người Kitô hữu gọi biến cố này là Tin Mừng: không phải tin ta phải cố trả nợ, mà tin nợ đã được trả — và giờ ta chỉ cần đón nhận.