Những khác biệt này không phải là mâu thuẫn — chúng là những góc nhìn khác nhau của các nhân chứng khác nhau, và thực ra chúng làm cho lời chứng đáng tin hơn, chứ không kém đi.
Hãy hình dung một vụ tai nạn giao thông có nhiều người chứng kiến. Mỗi người kể lại hơi khác: người nhớ rõ chiếc xe màu đỏ, người nhớ biển số, người nhớ mặt tài xế. Nhưng tất cả đều đồng ý: có một vụ tai nạn đã xảy ra. Không ai gọi đó là "mâu thuẫn"; đó là cách những nhân chứng thật kể lại cùng một biến cố từ ký ức riêng của mình.
Chuyện "một thiên thần hay hai" cũng vậy. Mátthêu và Máccô nhắc đến một thiên thần (có lẽ là vị phát ngôn chính, nổi bật nhất), còn Luca và Gioan nhắc đến hai. Điều quan trọng: không sách nào nói "chỉ có một mà thôi" hay "chỉ có hai mà thôi". Nếu thực tế có hai vị, thì việc một tác giả chỉ nhắc đến vị đang nói là hoàn toàn bình thường — chẳng có gì nghịch nhau. Tương tự với số phụ nữ đến mộ, hay ai chạy ra mộ trước: đây là những chi tiết bổ sung cho nhau, không phủ nhận nhau.
Điều nghịch lý là: nếu bốn sách giống hệt nhau từng chữ, thì mới đáng nghi. Ai xem các phóng sự hình sự đều biết, khi nhiều nhân chứng khai giống nhau đến từng câu chữ, cảnh sát sẽ nghi họ đã bàn nhau dựng chuyện. Khác nhau ở chi tiết phụ nhưng nhất trí ở điểm cốt lõi — mộ trống, phụ nữ phát hiện đầu tiên, các môn đệ gặp Đấng Phục Sinh — mới là dấu hiệu của lời chứng chân thật.
Có một chi tiết đặc biệt củng cố điều này: phụ nữ là những người đầu tiên thấy ngôi mộ trống và gặp Đấng Phục Sinh.
Bà Maria Mácđala và các phụ nữ thánh thiện… là những người đầu tiên được gặp Đấng Phục Sinh. Như vậy, các phụ nữ là những sứ giả đầu tiên loan báo sự sống lại của Đức Kitô cho chính các Tông Đồ.
—
Trong văn hóa Do Thái thế kỷ thứ nhất, lời chứng của phụ nữ bị coi là kém giá trị, thường không được nhận tại tòa. Nếu các tác giả bịa ra câu chuyện phục sinh để thuyết phục người khác, họ sẽ chẳng bao giờ chọn phụ nữ làm nhân chứng đầu tiên — họ sẽ chọn đàn ông cho "uy tín". Các sử gia gọi đây là "tiêu chí gây ngại" (criterion of embarrassment): một chi tiết bất lợi, "khó nói", mà người ta chỉ ghi lại vì nó có thật. Việc phụ nữ được ghi là nhân chứng đầu tiên, vì thế, lại là bằng chứng mạnh rằng các tác giả đang thuật lại sự thật (x. ).