Câu trả lời gọn: Đức Mẹ không phải là nguồn của ơn — Mẹ là kênh chuyển thông. Toàn bộ khác biệt nằm ở chỗ đó.
Đức Mẹ không tạo ra ân sủng. Mọi ân sủng đến từ Chúa Cha, qua Chúa Kitô, trong Chúa Thánh Thần. Chúa Giêsu là nguồn duy nhất — điều này 1 Tm 2,5 khẳng định rõ và người Công giáo tin trọn vẹn. Vậy khi nói Đức Mẹ "ban ơn", ta không có ý Mẹ là một nguồn ơn thứ hai, song song với Chúa Kitô.
Vậy nghĩa là gì? Là chuyển cầu. Kinh Thánh cho thấy Thiên Chúa thường ban ơn qua trung gian con người — mà không hề vì thế bớt là nguồn duy nhất:
Người bảo gì, các anh cứ việc làm theo.
— Ga 2,5 (CGKPV)
Chính Chúa Giêsu làm phép lạ — nhưng Người chọn hành động qua lời chuyển cầu của Mẹ. Đây là hình ảnh rõ nhất về vai trò của Đức Mẹ: Mẹ không làm phép lạ, Mẹ dẫn người ta đến với Chúa Giêsu và xin Người ra tay.
Việc gọi Đức Mẹ là "Đấng Trung Gian" (Mediatrix) chỉ có nghĩa như thế: một sự trung gian mẫu tử, lệ thuộc, hoàn toàn phát xuất từ sự trung gian duy nhất của Chúa Kitô — như ánh trăng chỉ phản chiếu ánh mặt trời. Sách Giáo Lý nói thẳng: vai trò làm mẹ của Đức Maria "không hề làm lu mờ hay suy giảm" sự trung gian duy nhất của Chúa Kitô, trái lại còn cho thấy sức mạnh của sự trung gian ấy (x. ); và Hội Thánh kêu cầu Mẹ như Đấng bào chữa và trợ giúp, nhưng luôn hiểu là điều đó "không thêm và cũng không bớt gì cho phẩm giá… của Đấng Trung Gian duy nhất" (x. ). Tình mẫu tử ấy nối dài trong lời chuyển cầu không ngừng cho ta (x. ).
Văn kiện năm 2025 của Bộ Giáo lý Đức tin phân biệt rất tinh tế giữa hai danh hiệu:
Vậy điều Giáo hội bác bỏ không phải là việc Đức Mẹ chuyển cầu cho ta — điều đó hoàn toàn chính đáng và có nền tảng Kinh Thánh. Điều Giáo hội tránh là bất kỳ cách nói nào có thể khiến người ta tưởng Đức Mẹ là một nguồn ơn ngang hàng với Chúa Kitô.