Trước hết, xin nói rõ: nỗi đau và sự bất bình này là có thật và chính đáng. Trong lịch sử đã có những bất công gắn với thực dân, và có những người nhân danh đạo mà làm điều sai. Không ai được phép gạt bỏ hay xem nhẹ điều đó. Nhưng xin bạn cân nhắc vài điều, không phải để bào chữa cho ai, mà vì chính bạn.
Thứ nhất: Kitô Giáo không phải là "đạo của người phương Tây". Chúa Giêsu là một người Do Thái vùng Trung Đông; đạo khởi đầu ở Palestine, và trong những thế kỷ đầu đã lan rộng khắp Trung Đông, châu Phi (Ai Cập, Êthiôpia) và châu Á — từ rất lâu trước khi nó đến châu Âu. Chính chữ "Công Giáo" nghĩa là phổ quát — thuộc về mọi dân tộc, không của riêng một nền văn hóa nào (x. ). Người thực dân không "tạo ra" đạo này; nhiều khi họ còn phản bội chính đạo mà họ mang danh. Gán đạo cho những kẻ đã lạm dụng nó cũng giống như trách Beethoven vì một người chơi dở bản nhạc của ông.
Thứ hai — và đây là điều quan trọng cho chính bạn: hãy để ý xem lòng thù hận đang làm gì với bạn. Khi bạn ôm mãi sự căm ghét về những gì người ta đã làm trong quá khứ, bạn đang để những người ấy tiếp tục chi phối hiện tại và tương lai của mình. Họ làm hại bạn một lần trong quá khứ; nhưng sự thù hận thì để họ làm hại bạn mỗi ngày. Đức Kitô dạy yêu thương và tha thứ cho kẻ thù (x. ) không phải để bênh vực kẻ ác, mà vì Ngài biết rõ: hận thù giam cầm chính người mang nó nhiều hơn là kẻ gây ra nó. Tha thứ, trước hết, là một sự giải thoát cho bạn.
Thứ ba: đừng để sự bất bình với con người che khuất câu hỏi thật sự quan trọng — Đức Giêsu là ai? Nếu Ngài không phải là Thiên Chúa, thì khi tìm hiểu và sống theo lời Ngài dạy, bạn cũng chẳng mất mát gì — bạn chỉ sống tốt hơn. Nhưng nếu Ngài thật sự là Thiên Chúa đã chết và sống lại, thì việc để lòng oán giận đẩy bạn ra xa Ngài lại là để những kẻ từng làm hại bạn cướp mất điều quý giá nhất — cơ hội sống đời đời. Chính Đức Kitô cũng đã chịu chết dưới tay một đế quốc chiếm đóng; Ngài hiểu nỗi đau của người bị áp bức, và Ngài mở con đường cứu độ như nhau cho mọi người, bất kể họ sinh ra ở đâu hay thuộc bên nào của lịch sử.
Vì thế, lời mời ở đây rất nhẹ nhàng: đừng vì lỗi của con người, và đừng vì lòng oán giận, mà khép lại việc tìm kiếm chân lý. Bạn xứng đáng được tự do khỏi cả hai.