Đây là một câu hỏi hay, và câu trả lời nằm ở việc phân biệt hai điều mà người ta hay gộp lại: sự thù hận cá nhân (điều Chúa Giêsu cấm) và việc bảo vệ người vô tội (điều có thể chính đáng).
Trước hết, phải khẳng định: việc cưỡng bức niềm tin thì luôn luôn đi ngược lại đạo. Chúa Giêsu truyền loan báo Tin Mừng bằng lời giảng, tình yêu và gương sáng — "hãy đi và làm cho muôn dân trở thành môn đệ" (Mt 28,19) — chứ không bằng gươm giáo. Hội Thánh đề nghị chân lý cho lương tâm con người, chứ không áp đặt nó; đức tin chỉ có giá trị khi nó tự nguyện, và phải tôn trọng tự do tôn giáo của người khác (x. ). Vậy nên bất kỳ ai dùng bạo lực để "buộc người ta tin" đều đang phản bội chính điều mình nhân danh.
Nhưng "yêu thương kẻ thù" nói về điều gì? Đó là về tấm lòng của bạn — không nuôi hận thù, không trả thù cá nhân, sẵn sàng tha thứ và cầu nguyện cho kẻ làm hại mình:
Hãy yêu kẻ thù và cầu nguyện cho những kẻ ngược đãi anh em.
— Mt 5,44 (CGKPV)
Điều này không có nghĩa là ta phải khoanh tay đứng nhìn kẻ ác giết hại người vô tội. Yêu thương kẻ tấn công không đồng nghĩa với bỏ mặc nạn nhân của hắn. Chính vì yêu thương người vô tội mà đôi khi người ta buộc phải đứng ra ngăn chặn kẻ bạo hành — đó là bảo vệ, không phải báo thù. Hội Thánh gọi đây là truyền thống "chiến tranh chính đáng": việc dùng vũ lực để tự vệ hoặc bảo vệ người khác chỉ được phép trong những điều kiện nghiêm ngặt (mối nguy chắc chắn và nghiêm trọng, đã dùng hết mọi phương thế khác, có hy vọng thành công, và không gây hại lớn hơn) (x. ).
Nói cách khác, một người lính bảo vệ dân lành khỏi bị tàn sát vẫn có thể không hề thù ghét kẻ tấn công trong lòng mình. Cái mà Tin Mừng cấm là sự thù hận, lòng báo thù, và việc ép buộc lương tâm — chứ không phải bổn phận che chở kẻ yếu.
Vì thế, khi một cuộc chiến vượt quá lằn ranh phòng vệ để trở thành lòng tham, sự tàn bạo hay cưỡng bức, thì đó là lúc con người đã rời khỏi giáo huấn của Đức Kitô — chứ không phải đang thi hành nó.