Đây là một phản đối rất hay — và điều đáng chú ý là chính người trình bày lý thuyết phát triển giáo lý cũng nghĩ y như vậy. Chỉ nói "giáo lý lớn lên như cây" thì chưa đủ, vì sự tha hóa cũng lớn lên: khối u cũng phát triển, bệnh tật cũng "tự nhiên" theo một nghĩa nào đó. Nếu chỉ dựa vào hình ảnh hữu cơ, phép so sánh sẽ thành ra không thể kiểm chứng.
Thánh John Henry Newman — người đưa ra cách trình bày kinh điển về phát triển giáo lý — thẳng thắn nhìn nhận điều này. Ông viết rằng một sự phát triển có thể "tự nhiên" mà vẫn là tha hóa, "như bệnh tật cũng phát sinh từ bản tính, nhưng lại là sự hủy diệt sức khỏe" (bản dịch). Chỉ riêng việc lớn lên không chứng minh được gì.
Chính vì thế, trong cuốn An Essay on the Development of Christian Doctrine (1845), Newman dành phần lớn công trình cho bảy tiêu chuẩn công khai — thường gọi là Bảy Dấu Chỉ (the Seven Notes). Đó là những thước đo để phân biệt tăng trưởng lành mạnh với tăng trưởng bệnh hoạn:
Điểm quan trọng: đây không phải là luật riêng của Công giáo đặt ra để tự chấm điểm cho mình. Chúng là những tiêu chí có thể kiểm chứng mà bất kỳ ai cũng áp dụng được — và giá trị của chúng được nhìn nhận rộng rãi (Ủy ban Thần học Quốc tế đã dẫn lại bảy dấu chỉ này trong văn kiện Giải thích các tín điều năm 1989). Newman đã áp dụng chúng vào các giáo lý lớn của Công giáo mà người Tin Lành gọi là "bịa đặt", và kết luận chúng vượt qua các phép thử ấy. Ông cũng áp dụng chúng vào những sự cắt giảm triệt để của thế kỷ 16, và kết luận chúng thất bại ở nhiều dấu chỉ — nhất là sự liên tục của các nguyên tắc và bảo tồn quá khứ.
Nói cách khác, Giáo hội không chỉ nói "hãy tin chúng tôi, đây là tăng trưởng lành mạnh." Có một bộ thước đo công khai để đặt bất kỳ giáo lý nào lên và kiểm tra — đúng như Sách Giáo Lý mô tả tiến trình Giáo hội "không ngừng tiến tới sự viên mãn của chân lý" mà vẫn trung thành với kho tàng đã nhận (x. ).
Nhưng liệu chính bộ khung này có phải do Newman bịa ra ở thế kỷ 19 để bênh vực Rôma không? Đó là câu hỏi của bài cuối.