Những hình ảnh ấy không phải là ngoại lệ để ta gạt sang một bên — chúng là tiền lệ, cho thấy Thiên Chúa chấp nhận nghệ thuật thánh khi nó không bị thờ lạy. Và câu chuyện con rắn đồng, khi đọc cho hết, lại chứng minh đúng điều Giáo Hội dạy.
Chính Thiên Chúa đã truyền làm con rắn đồng:
⁸ Ðức Chúa liền nói với ông: "Ngươi hãy làm một con rắn và treo lên một cây cột. Tất cả những ai bị rắn cắn mà nhìn lên con rắn đó, sẽ được sống." ⁹ Ông Mô-sê bèn làm một con rắn bằng đồng và treo lên một cây cột. Và hễ ai bị rắn cắn mà nhìn lên con rắn đồng, thì được sống.
— Ds 21,8-9 (CGKPV)
Đây là một hình ảnh do Thiên Chúa ra lệnh làm, và nó cứu sống người ta — không hề bị coi là ngẫu tượng. Chúa Giêsu về sau còn lấy chính con rắn đồng ấy làm hình bóng cho cây thập giá của Ngài (x. Ga 3,14-15).
Vậy tại sao mấy trăm năm sau, vua Khítkigia lại đập tan nó?
Chính vua đã dẹp các tế đàn ở nơi cao, đập bể các trụ đá, bổ các cột thờ và đập tan con rắn đồng ông Mô-sê đã làm, vì cho đến thời đó, con cái Ít-ra-en vẫn đốt hương kính nó; người ta gọi nó là Nơ-khút-tan.
— 2V 18,4 (CGKPV)
Hãy chú ý lý do: dân chúng đã bắt đầu đốt hương thờ con rắn — biến một hình ảnh thánh thành một ngẫu tượng. Cái bị lên án và phá bỏ là hành vi thờ lạy sai lạc, chứ không phải bản thân hình ảnh (suốt mấy thế kỷ trước đó nó vẫn được giữ mà không sao). Nói cách khác, câu chuyện này dạy đúng điều Công Giáo phân biệt: tội nằm ở việc thờ ngẫu tượng, không nằm ở nghệ thuật thánh.
Sách Giáo Lý xác nhận cả hai vế. Một đàng, Thiên Chúa "đã truyền lệnh hay cho phép làm những hình ảnh… ví dụ con rắn đồng, Hòm Bia Giao Ước và các chêrubim" (x. ). Đàng khác, lòng tôn kính chính đáng luôn "hướng tới nguyên ảnh", chứ không dừng lại nơi vật chất của bức tượng (x. ) — đó chính là ranh giới mà dân Ítraen thời Khítkigia đã vượt qua.
Vì thế, ví dụ con rắn đồng không đánh bại lập trường Công Giáo — nó minh họa hoàn hảo cho lập trường ấy: hãy dùng hình ảnh để hướng về Thiên Chúa, và đừng bao giờ thờ lạy chính hình ảnh.