Điều "Duy Kinh Thánh" cần chứng minh — rằng Kinh Thánh một mình là quy tắc trọn vẹn cho mọi sự — lại chính là điều Kinh Thánh không nói. Trái lại, chính Kinh Thánh cho biết nó không ghi lại hết mọi điều Chúa Giêsu đã làm và dạy:
Còn có nhiều điều khác Đức Giê-su đã làm. Nếu viết lại từng điều một, thì tôi thiết nghĩ: cả thế giới cũng không đủ chỗ chứa các sách viết ra.
— Ga 21,25 (CGKPV)
Chính thánh Gioan nói cuốn sách của ngài không chứa trọn tất cả. Đó là lý do Chúa Giêsu không để lại cho ta chỉ một cuốn sách, mà một Hội Thánh sống động với những thầy dạy sống động. Trong suốt Kinh Thánh, Thiên Chúa chưa bao giờ nói "Đây là cuốn sách — chỉ cần thế là đủ cho mọi thời"; Người ban cho ta một Giáo Hội sống động, một Thánh Truyền sống động, và những mục tử sống động.
Nhưng phải thành thật với một câu nằm ngay sát bên. Chỉ hai câu trước Ga 21,25, thánh Gioan nói cùng một điều — rồi rút ra kết luận mà anh em Tin Lành hay trích để bênh "Duy Kinh Thánh":
³⁰ Đức Giê-su đã làm nhiều dấu lạ khác nữa trước mặt các môn đệ; nhưng những dấu lạ đó không được ghi chép trong sách này. ³¹ Còn những điều đã được chép ở đây là để anh em tin rằng Đức Giê-su là Đấng Ki-tô, Con Thiên Chúa, và để anh em tin mà được sự sống nhờ danh Người.
— Ga 20,30-31 (CGKPV)
Vậy thánh Gioan có nói cuốn sách của ngài là "đủ" không? Có — nhưng đủ cho việc gì. Ngài nêu rõ mục đích: "để anh em tin rằng Đức Giêsu là Đấng Kitô… và được sự sống." Tin Mừng của ngài đủ để đưa người ta đến đức tin cứu độ vào Đức Kitô — và người Công giáo hoàn toàn đồng ý.
Nhưng đó là một khẳng định hẹp hơn nhiều so với điều "Duy Kinh Thánh" phải chứng minh. "Duy Kinh Thánh" không chỉ bảo "Kinh Thánh đủ để đưa tôi tin Chúa Giêsu"; nó bảo Kinh Thánh là quy tắc duy nhất và trọn vẹn cho toàn bộ đức tin và đời sống Hội Thánh — mọi tín điều, mọi bí tích, mọi cơ cấu — đứng tách khỏi Thánh Truyền và Huấn Quyền. Ga 20,31 không nói điều đó. "Đủ để khơi lên đức tin" không đồng nghĩa với "đủ một mình làm quy tắc cho tất cả." Thật ra cả hai câu — Ga 20,31 lẫn Ga 21,25 — cùng nói một sự thật mà người Công giáo vẫn tin: Kinh Thánh không chứa mọi sự, nhưng chứa đủ để dẫn ta đến đức tin. Câu hỏi thật sự không phải "Kinh Thánh có đủ để khơi đức tin không", mà "Kinh Thánh có phải là thẩm quyền duy nhất, đứng tách khỏi Hội Thánh không."
Còn một lý do thực tế nữa: Kinh Thánh có thể bị hiểu sai. Chính thánh Phêrô cảnh báo rằng trong các thư của Phaolô có những chỗ khó, và người ta xuyên tạc chúng — chuốc lấy hoạ diệt vong:
¹⁶ …Trong các thư ấy, có những chỗ khó hiểu; những chỗ ấy cũng như những chỗ khác trong Kinh Thánh, bị những kẻ vô học và nông nổi xuyên tạc, khiến chúng phải chuốc lấy hoạ diệt vong. ¹⁷ Vậy, anh em thân mến, biết trước như thế, anh em hãy coi chừng kẻo bị những kẻ phạm pháp và lầm lạc lôi cuốn, mà không còn đứng vững nữa chăng.
— 2 Pr 3,16-17 (CGKPV)
Nếu Kinh Thánh có thể bị bóp méo tới mức "diệt vong", thì việc để mỗi người tự giải thích theo ý riêng rõ ràng là chưa đủ. Ta cần Hội Thánh mà Chúa Kitô đã lập để bảo vệ ý nghĩa đích thực. Vì thế Sách Giáo Lý dạy rằng Kitô giáo "không phải là một tôn giáo của Sách vở" mà của Lời sống động (x. ), và Kinh Thánh phải được đọc "trong Thánh Truyền sống động của Hội Thánh" (x. ) — chứ không tách rời khỏi cộng đoàn đã viết ra và gìn giữ nó.