Kinh Thánh cho ta những khuôn mẫu mạnh mẽ, dù không kể chi tiết từng trường hợp — và Hội Thánh sơ khai đã rửa tội cho trẻ em ngay từ đầu. Đây không phải một phát minh muộn màng.
Trong thế giới cổ xưa, việc "rửa tội cả nhà" tự nhiên bao gồm cả trẻ nhỏ và trẻ sơ sinh. Ta thấy rõ khuôn mẫu này khi cả gia đình tin theo Chúa:
Ngay lúc đó, giữa ban đêm, viên cai ngục đem hai ông đi, rửa các vết thương, và lập tức ông ấy được chịu phép rửa cùng với tất cả người nhà.
— Cv 16,33 (CGKPV)
Cùng khuôn mẫu ấy nơi gia đình bà Lyđia (Cv 16,15) và gia đình ông Têphana (1 Cr 1,16). Lập luận "Kinh Thánh không ghi rõ một em bé nào" là một lý lẽ dựa trên sự im lặng — Kinh Thánh không kể lại từng ca, mà cho ta khuôn mẫu chung. Và như phép cắt bì được ban cho trẻ sơ sinh trong Giao Ước Cũ (St 17), phép Rửa là dấu chỉ tương ứng của Giao Ước Mới.
Chứng cứ lịch sử cũng rõ ràng. Sách Giáo Lý ghi nhận có "bằng chứng rõ ràng về truyền thống này từ thế kỷ thứ hai", và rất có thể nó bắt nguồn ngay từ thời các Tông đồ (x. ). Các Giáo phụ xác nhận:
Nói cách khác: rửa tội cho trẻ em không phải là sáng chế của một thời sau, mà là thực hành bình thường của Hội Thánh ngay từ những thế kỷ đầu.