Hỏi Đáp Công Giáo
Thuộc loạt bài:Part of: Chỉ cần Kinh Thánh thôi ("Duy Kinh Thánh", sola scriptura) có đúng không?
Kinh ThánhScriptureKinh ThánhBibleThẩm quyềnAuthorityPhản đối của Tin LànhProtestant objectionsLịch sử Hội ThánhChurch historyTrả lời câu Kinh Thánh

Chính Kinh Thánh nói gì về Thánh Truyền và việc truyền khẩu?

Kinh Thánh nhiều lần đặt lời giảng dạy truyền khẩu của các Tông đồ ngang hàng với thư viết, và truyền phải nắm giữ cả hai. Nói cách khác, chính Kinh Thánh làm chứng cho Thánh Truyền.

Câu rõ nhất là lời thánh Phaolô:

Vậy, thưa anh em, anh em hãy đứng vững và nắm giữ các truyền thống chúng tôi đã dạy cho anh em, bằng lời nói hay bằng thư từ.

2 Tx 2,15 (CGKPV)

Ngài đặt "lời nói" và "thư từ" song song, cùng một quyền bính. Có người phản biện rằng: "Chẳng phải chỉ những truyền thống nào khớp với Kinh Thánh mới được giữ sao?" Nhưng Phaolô không nói thế; ngài không đặt điều kiện, cũng không nói truyền khẩu phải bị loại khi đã có thư. Cả hai đều phát xuất từ cùng một quyền bính tông đồ. Ngài lặp lại ý ấy ở nơi khác:

Tôi có lời khen anh em đã nhớ đến tôi trong mọi dịp và nắm giữ các truyền thống tôi đã để lại cho anh em.

1 Cr 11,2 (CGKPV)

(và ngài còn dạy tránh xa những ai sống ngược với "truyền thống" đã lãnh nhận — x. 2 Tx 3,6).

Một chi tiết về bản dịch: từ Hy Lạp ở đây là paradosis (παράδοσις) — nghĩa là "truyền thống", điều được trao lại. Bản CGKPV dịch sát; một số bản Tin Lành lại làm nhẹ thành "dạy dỗ", dễ làm mờ điều Phaolô thật sự truyền: hãy nắm giữ các truyền thống đã trao lại, cả bằng lời nói lẫn thư từ. (Chi tiết hơn — kể cả cách bản NIV và bản Việt 1925 dịch — ở bài Duy Kinh Thánh có đúng không?.)

Vậy Thánh Truyền được gìn giữ thế nào khi các Tông đồ qua đời? Qua một chuỗi nhân chứng sống động. Đức Kitô sai các Tông đồ đi với chính quyền bính của Người — Người sai họ đúng như Chúa Cha đã sai chính Người: "Như Cha đã sai con đến thế gian, thì con cũng sai họ đến thế gian" (Ga 17,18; x. Ga 20,21).

Chính chữ "Tông đồ" đã hàm chứa điều đó: nó dịch từ tiếng Hy Lạp apostolos (bởi động từ apostellō), nghĩa là "người được sai đi". Quyền bính của các Tông đồ không phát xuất từ chính các ngài, mà từ Đấng đã sai các ngài — như một vị đại sứ chỉ có thẩm quyền nhờ được phái đi nhân danh người sai mình. Thánh Phaolô nêu đúng nguyên tắc ấy: không ai tự mình rao giảng nhân danh Chúa mà có thẩm quyền, nếu không được sai đi:

Làm sao mà rao giảng, nếu không được sai đi? Như có lời chép: Đẹp thay bước chân những sứ giả loan báo tin mừng!

Rm 10,15 (CGKPV)

Rồi chính các ngài truyền lại điều đã nghe cho những người tin cẩn để dạy tiếp (2 Tm 2,2). Từ đó thành một chuỗi: các Tông đồ là nhân chứng của Đức Kitô; các giám mục đầu tiên là nhân chứng của các Tông đồ; mỗi thế hệ sau nối tiếp.

Sách Giáo Lý nói đúng điều này: Thánh Truyền "xuất phát từ các Tông Đồ và lưu truyền những gì chính các ngài đã lãnh nhận từ giáo huấn và gương mẫu của Chúa Giêsu"; "thế hệ các Kitô hữu đầu tiên chưa có một Tân Ước thành văn" (x. ). Để Tin Mừng được giữ toàn vẹn, "các Tông Đồ đã để lại những người kế vị là các giám mục" và trao lại quyền giáo huấn của các ngài (x. ) — một sự lưu truyền sống động được gọi là Thánh Truyền (x. ).

Vậy nên Thánh Truyền không phải là "thêm thắt của loài người". Nó là chính kho tàng đức tin tông đồ được trao lại — mà Kinh Thánh là một phần trong đó, chứ không đứng ngoài nó.

THAM CHIẾUREFERENCES
2 Tx 2,151 Cr 11,22 Tm 2,2Ga 17,18Rm 10,15
Bạn đang đọc điều này với tư cách một người Tin Lành? Có một trang được viết cho bạn — về những gì chúng ta cùng tin, và những gì còn khác biệt.Reading this as a Protestant? There’s a page written for you — on what we share, and where we differ.Công Giáo và Tin LànhCatholic and Protestant