Bị chính những người mình yêu thương quay lưng vì đức tin là một nỗi đau riêng — sâu và khó hơn nhiều so với sự chống đối của người lạ. Xin bạn biết: nỗi đau này là thật, và bạn không cô đơn trong đó.
Điều đầu tiên có thể an ủi bạn, dù nghe lạ: Đức Giêsu đã báo trước chính vết thương này. Người không hứa rằng theo Chúa sẽ luôn êm đềm trong gia đình:
Anh em đừng tưởng Thầy đến đem bình an cho trái đất; Thầy đến không phải để đem bình an, nhưng để đem gươm giáo… Kẻ thù của mình chính là người nhà.
— Mt 10,34-36 (CGKPV)
Sự chia rẽ bạn đang cảm nhận, vì thế, không phải là dấu chỉ bạn đã làm sai điều gì. Chính Chúa đã nói trước rằng điều đó có thể đến với những ai thật lòng bước theo Người. Đây không phải là một lời cổ vũ cho xung đột, mà là một sự thật giúp bạn khỏi tự trách mình.
Nhưng — và đây là điều quan trọng — sự thật ấy không bao giờ cho phép bạn lấy lạnh lùng đáp lại lạnh lùng. Hãy yêu thương họ, kiên nhẫn với họ, và để chính sự bình an và niềm vui của bạn trở thành lời chứng mà không một cuộc tranh cãi nào thắng được. Rất nhiều tâm hồn đã đổi thay sau nhiều năm — không nhờ lời cãi vã, mà nhờ chứng tá âm thầm của một người sống đức tin cách dịu dàng và trung thành (x. ). Giữ vững đức tin cách công khai nhưng khiêm tốn chính là điều Hội Thánh gọi là làm chứng cho chân lý (x. ).
Xin nhớ ranh giới này để lòng bạn được nhẹ: bạn chịu trách nhiệm về tình yêu và lòng trung thành của mình, chứ không phải về việc hoán cải họ. Hãy cầu nguyện cho họ và phó thác kết quả cho Chúa — Người mới là Đấng chạm đến lòng người, đúng lúc của Người.
Và xin đừng mang điều này một mình. Hãy tìm một cộng đoàn đức tin để được nâng đỡ, và tìm đến một linh mục nếu nỗi đau trong gia đình trở nên quá nặng. Bạn cần có người cùng đi với bạn.