Bạn nói đúng ở một điểm: ta không thể "chứng minh một phép lạ" trong phòng thí nghiệm như chứng minh một định luật vật lý. Nhưng đó không phải là điều cần làm. Sự sống lại là một biến cố lịch sử, và ta tiếp cận nó như tiếp cận mọi biến cố lịch sử khác — qua chứng cứ và nhân chứng, không qua thí nghiệm lặp lại.
Cụ thể, ta không cần trực tiếp chứng minh phần "phép lạ". Ta chỉ cần xác lập hai điều rất trần thế: Chúa Giêsu đã chết, và ngôi mộ của Ngài đã trống dù được canh giữ nghiêm ngặt. Chính các đối thủ của Ngài đã lo xa chuyện này:
Các thượng tế và những người Pha-ri-sêu kéo nhau đến ông Phi-la-tô, và nói: "Thưa ngài, chúng tôi nhớ tên bịp bợm ấy khi còn sống có nói: "Sau ba ngày, Ta sẽ trỗi dậy." Vậy xin quan lớn truyền canh mộ kỹ càng cho đến ngày thứ ba, kẻo môn đệ hắn đến lấy trộm xác." … Thế là họ ra đi canh giữ mồ, niêm phong tảng đá và cắt lính canh mồ.
— Mt 27,62-66 (CGKPV)
Ngôi mộ được niêm phong và có lính canh. Điều đó khiến giả thuyết "ai đó lẻn vào lấy xác" trở nên rất khó, và làm cho sự kiện ngôi mộ trống càng cần một lời giải thích. Nếu Chúa Giêsu thật sự chết, và ngôi mộ được canh giữ ấy vẫn trống vào ngày thứ ba, thì lời giải thích đơn giản nhất — dù phi thường — là điều các nhân chứng nói: Ngài đã sống lại.
Đây chính là cách Sách Giáo Lý trình bày: ngôi mộ trống tự nó chưa phải là bằng chứng cưỡng bức, nhưng là "dấu chỉ đầu tiên" mà mọi người phải đối diện, một bước dẫn tới việc nhận ra sự Phục Sinh (x. ). Bản thân khoảnh khắc sống lại thì không nhân chứng nào thấy và nằm ngoài tầm quan sát của khoa học (x. ) — nhưng hệ quả của nó thì để lại dấu vết lịch sử rõ ràng: một ngôi mộ trống có canh gác, và những con người quả quyết đã gặp Đấng Phục Sinh.
Nói cách khác, yêu cầu "hãy chứng minh phép lạ bằng khoa học" đặt sai loại câu hỏi. Câu hỏi đúng là: đâu là lời giải thích tốt nhất cho những dữ kiện lịch sử này? Và đó là điều các bài kế tiếp lần lượt xét đến.