Người trộm lành trên thập giá là một trường hợp ngoại lệ đẹp đẽ lúc lâm chung, chứ không phải là khuôn mẫu bình thường của đời sống Kitô hữu.
Ngay cả trong những giây phút cuối cùng ấy, đức tin của anh không hề "trống rỗng". Anh thể hiện lòng sám hối chân thành (nhìn nhận mình phải chịu án cho xứng với tội mình), công khai tuyên xưng Chúa Giêsu là Chúa và là Vua, và lòng tin tưởng khiêm nhường: "Ông Giêsu ơi, khi ông vào Nước của ông, xin nhớ đến tôi" (x. Lc 23,40-43). Đó chính là đức tin sống động, sinh hoa trái ngay cả khi không còn thời gian để làm gì khác.
Với một người sắp lìa đời, không còn cơ hội làm việc lành, thì Thiên Chúa nhìn đến tấm lòng. Nhưng với những ai còn cả một đời phía trước, giáo huấn thông thường của Chúa Giêsu vẫn là: một đức tin sống động phải sinh hoa trái bằng những việc làm của lòng mến và sự vâng phục.