Không. Người Công giáo dạy rằng chúng ta được cứu độ hoàn toàn bởi ân sủng. Ngay cả mỗi việc lành tự nó đã là một ân huệ của Thiên Chúa — chúng ta chỉ đơn giản cộng tác với ân sủng ấy, chứ không tự mình "kiếm" lấy điều gì:
¹² Ấy vậy, anh em thân mến, … anh em hãy biết run sợ mà gắng sức lo sao cho mình được cứu độ. ¹³ Vì chính Thiên Chúa tác động đến ý chí cũng như hành động của anh em do lòng yêu thương của Người.
— Pl 2,12-13 (CGKPV)
Chúng ta "gắng sức lo cho mình được cứu độ", nhưng chính Thiên Chúa là Đấng tác động trong ta. Vì thế công trạng của chúng ta thật ra là công trạng của ân sủng — không có gì để hãnh diện.
Vậy đó là những việc làm nào? Không phải nghi lễ hay công trạng để khoe khoang, mà là những việc làm của lòng mến — những hành động cụ thể của lòng thương xót, sự vâng phục và đức ái. Chính Chúa Giêsu nói rất rõ điều này trong cuộc phán xét chung:
³⁵ Vì xưa Ta đói, các ngươi đã cho ăn; Ta khát, các ngươi đã cho uống; Ta là khách lạ, các ngươi đã tiếp rước; ³⁶ Ta trần truồng, các ngươi đã cho mặc; Ta đau yếu, các ngươi đã thăm viếng; Ta ngồi tù, các ngươi đến hỏi han. … ⁴⁰ Ta bảo thật các ngươi: mỗi lần các ngươi làm như thế cho một trong những anh em bé nhỏ nhất của Ta đây, là các ngươi đã làm cho chính Ta vậy.
— Mt 25,35-40 (CGKPV)