Đã có những phép lạ Thánh Thể — như ở Lanciano hay Buenos Aires — nơi bánh thánh được cho là đã biến thành thịt và máu, rồi đem đi xét nghiệm. Chẳng phải khoa học đã chứng minh Sự Hiện Diện Thật rồi sao?
Trước hết, một điều cần nói thẳng: đức tin Công giáo vào Sự Hiện Diện Thật không đặt nền trên các phép lạ ấy. Hội Thánh đã tin và cử hành Thánh Thể suốt nhiều thế kỷ trước khi có bất kỳ biến cố nào trong số đó, và sẽ vẫn dạy đúng như thế cho dù mọi biến cố ấy đều bị bác bỏ. Đạo lý này đến từ chính lời Chúa Kitô và từ Truyền Thống (x. -1377), chứ không từ một mẫu mô trong phòng thí nghiệm. Ai chỉ tin vì "khoa học đã chứng minh" thì đang tựa đức tin vào một chỗ có thể sụp.
Thứ hai, phải trung thực về chính các hồ sơ ấy — sự thật khiêm tốn hơn nhiều so với những gì lan truyền trên mạng.
Lanciano (niên đại truyền thống: thế kỷ VIII) là thánh tích Thánh Thể nổi tiếng nhất. Nhưng câu "chính Tổ chức Y tế Thế giới (WHO) đã xác nhận" là bịa đặt: chính một bác sĩ tim mạch tin vào các phép lạ Thánh Thể — ông Franco Serafini — đã lần ra rằng cái gọi là "báo cáo WHO" chỉ là vài trang về Lanciano đính vào hàng trăm trang xét nghiệm không liên quan về xác ướp Ai Cập. Không tài liệu nào về biến cố ấy sớm hơn cuộc khám nghiệm năm 1574 — khoảng tám thế kỷ sau. Phân tích của bác sĩ Linoli (công bố 1971) kết luận là mô cơ tim người, nhóm máu AB; nhưng từ 2024, hai nhà nghiên cứu Công giáo (Kearse và Ligaj) đã phản biện có bình duyệt: kỹ thuật năm 1971 chưa đủ để phân biệt chắc chắn máu người với máu thú, và nhóm AB có thể do vi khuẩn. Nói cho đúng: đây là một thánh tích đáng kính với một hồ sơ khoa học còn đang tranh luận, không phải chứng cứ đã khép lại.
Buenos Aires (1996), trường hợp gắn với Đức Giáo hoàng Phanxicô: chưa hề có sắc lệnh chính thức nào của Tổng Giáo phận hay Tòa Thánh phán quyết đây là phép lạ. Báo cáo của bác sĩ Zugibe chưa từng đăng trên tạp chí bình duyệt; và trong chính công trình của Kearse–Ligaj, khoảng 15% bánh thánh không được truyền phép, khi để trong nước cùng cách xử lý, cũng xuất hiện vùng đỏ giống máu sau bảy đến mười ngày.
Vậy "khoa học đã chứng minh Thánh Thể" là một câu quá lời. Cách nói đúng là: có những trường hợp được tôn kính, với những hồ sơ còn để ngỏ hoặc đang tranh luận — không phải bằng chứng đã đóng.
Thế thì các phép lạ ấy có ích gì? Chúng không phải bằng chứng buộc người ta phải tin, mà là những dấu chỉ mời gọi — và, chắc chắn hơn cả, là chứng tá của những cộng đoàn đã suốt bao thế kỷ gìn giữ, tôn kính các thánh tích ấy vì họ tin điều đang được cử hành trên bàn thờ là có thật. Đức tin đặt nền trên lời Chúa Kitô; các dấu chỉ đến sau, và không thay chỗ cho lời ấy.