Ngay khoảnh khắc lãnh nhận phép Rửa, Chúa Thánh Thần được đổ xuống một cách mới mẻ và vĩnh viễn — giống như Ngài đã ngự xuống trên Chúa Giêsu tại sông Giođan. Người được rửa tội trở thành Đền Thờ sống động của Chúa Thánh Thần:
Hay anh em lại chẳng biết rằng thân xác anh em là Đền Thờ của Thánh Thần sao? Mà Thánh Thần đang ngự trong anh em là Thánh Thần chính Thiên Chúa đã ban cho anh em.
— 1 Cr 6,19 (CGKPV)
Đúng là Chúa Thánh Thần đã hoạt động trong trái tim mọi người — thu hút, thúc đẩy, ban ơn — vì Thiên Chúa "muốn cho mọi người được cứu độ" (1 Tm 2,4). Nhưng có sự khác biệt giữa việc Chúa Thánh Thần tác động từ bên ngoài để lôi kéo một tâm hồn, và việc Ngài ngự trị và thánh hóa bên trong — món quà làm cho ta thành nghĩa tử của Thiên Chúa và được thông phần sự sống thần linh. Sự hiện diện đầy đủ ấy được ban cách thông thường qua phép Rửa.
Sách Giáo Lý dạy rằng qua phép Rửa, người tín hữu trở thành "đền thờ Chúa Thánh Thần" và "một thụ tạo mới" (x. ); và chính Chúa Ba Ngôi ban cho họ ơn thánh hóa, cùng các nhân đức tin–cậy–mến và các ơn của Chúa Thánh Thần (x. ). Từ ngày đó, Chúa Thánh Thần sống trong linh hồn người đã được rửa tội; và về sau, Bí tích Thêm Sức sẽ củng cố các ơn ấy để người trẻ sống chúng cách mạnh mẽ như một môn đệ trưởng thành.