Giáo Hội không cấm, nhưng khuyến khích người Công giáo kết hôn với người cùng đức tin — vì đức tin chạm đến những điều sâu xa nhất của một mái nhà. Khi hai vợ chồng cùng hướng về Chúa, gia đình dễ đồng lòng hơn: cùng một nền tảng để nuôi dạy con, cùng một cách đối diện đau khổ và những quyết định lớn. Khi khác biệt lớn về đức tin, những mâu thuẫn ấy dễ nảy sinh theo thời gian.
Thánh Phaolô dùng một hình ảnh rất đời thường:
Anh em đừng mang chung một ách với những kẻ không tin. Thật thế, làm sao sự công chính lại liên kết được với sự bất chính?
— 2 Cr 6,14 (CGKPV)
"Cái ách" là khúc gỗ đặt trên cổ hai con vật để cùng kéo. Nếu cả hai đi cùng hướng, chúng kéo được rất nhiều mà nhẹ nhàng; nếu mỗi con muốn đi một ngả thì nặng nề, cứ quay vòng mà chẳng tới đâu. Hôn nhân cũng thế.
Cần nói ngay cho công bằng: hình ảnh "ánh sáng – bóng tối", "công chính – bất chính" không có nghĩa người Công giáo mặc nhiên là tốt còn người ngoại đạo là xấu — chính Chúa Giêsu rất yêu mến người ngoại đạo. Đó chỉ là một so sánh hơi phóng đại, để nói rằng khi hai điều khác nhau quá nhiều thì tự nhiên dễ đi khác hướng.
Và đây không phải một lời nguyền. Nhiều cặp đôi khác đạo vẫn sống hạnh phúc — tình yêu có thể là nhịp cầu nối hai người. Chính thánh Phaolô dạy: nếu người ngoại đạo bằng lòng chung sống thì đừng bỏ họ, vì biết đâu gương sống của người có đạo lại dẫn người kia đến với Chúa:
Chị là vợ, biết đâu chị chẳng cứu được chồng? Hay anh là chồng, biết đâu anh chẳng cứu được vợ?
— 1 Cr 7,16 (CGKPV)
Sách Giáo Lý nói rõ sự khác biệt đức tin "không tạo nên một ngăn trở không thể vượt qua" khi hai người biết đóng góp cho nhau điều tốt mình đã lãnh nhận (x. ).
Nhưng vì sao Giáo Hội vẫn tha thiết chuyện đức tin chung đến vậy, và một hôn nhân khác đạo trong thực tế diễn ra thế nào? Hai bài kế tiếp trả lời sâu hơn: "chẳng phải đạo nào cũng tốt sao" — vì sao với người Công giáo, đức tin là một lời hứa chứ không chỉ là "một cái đạo"; và nếu bạn đang trong một hôn nhân khác đạo, làm sao giữ vững đức tin và giúp bạn đời đến với Chúa.