Bị thế gian coi thường vì đức tin có thể khiến ta thấy lạc lõng, như thể mình sai ở đâu đó. Nhưng Đức Kitô đã nói trước điều này — và Người gọi đó không phải là một khiếm khuyết, mà là một dấu chỉ.
Nếu thế gian ghét anh em, anh em hãy biết rằng nó đã ghét Thầy trước. Giả như anh em thuộc về thế gian, thì thế gian đã yêu thích cái gì là của nó. Nhưng vì anh em không thuộc về thế gian… nên thế gian ghét anh em.
— Ga 15,18-19 (CGKPV)
Hãy để ý điều Người nói: bạn không bị chối từ vì một điều gì sai nơi bạn — bạn đang được kể vào hàng ngũ với chính Đức Kitô. Sự khó chịu ấy là dấu chỉ bạn thuộc về một nơi cao hơn thế gian. Đây không phải là lời mời gọi kiêu hãnh, càng không phải để ghét lại, mà là một sự khác biệt thầm lặng và vui tươi — sống theo một tình yêu mà thế gian chưa hiểu.
Và bạn không đứng một mình trong hàng ngũ ấy. Bạn đứng trong một dòng dài các chứng nhân: các Thánh Tử Đạo Việt Nam, thánh Maximilianô Kolbe — những người bị chế giễu, ruồng bỏ, và còn hơn thế, mà vẫn can đảm. Điều đáng nhớ nhất là: lòng can đảm ấy không phải của riêng các ngài. Đó là ân sủng — và chính cùng một ân sủng ấy đang được ban cho bạn (x. ). Các ngài đứng vững không bằng sức mình, mà bằng cách tựa vào Chúa; bạn cũng được mời làm như vậy.
Vậy nên, đừng giấu đức tin vì sợ hãi — nhưng cũng đừng mang sự ghét bỏ của thế gian như một vết thương nhức nhối. Hãy mang nó như Đức Kitô đã mang: với bình an, không cay đắng. Sự chống đối của thế gian, xét cho cùng, không có tiếng nói cuối cùng; chiến thắng thuộc về Đức Kitô và những ai thuộc về Người (x. ).
Và như mọi con đường khó, xin đừng đi một mình: hãy tựa vào cộng đoàn của bạn — một giáo xứ, những anh chị em cùng đức tin, và một linh mục khi bạn cần được nâng đỡ.