Có — và điều này thường làm nhiều người bất ngờ. Ngay trong Cựu Ước, khi một người phạm tội, Lề Luật không bảo họ chỉ âm thầm hối lỗi trong lòng: họ phải xưng thú tội mình, rồi một tư tế cử hành nghi lễ đền tội, sau đó người ấy "được tha".
⁵ Vậy khi ai mắc lỗi về một trong những điều trên, thì nó phải xưng thú tội mình đã phạm, ⁶ rồi phải đưa đến dâng Ðức Chúa lễ vật đền tội vì tội đã phạm, là một con chiên cái hay một con dê cái làm lễ tạ tội, và tư tế sẽ cử hành lễ xá tội cho nó khỏi tội.
— Lv 5,5-6 (CGKPV)
Cùng một khuôn mẫu ấy lặp lại suốt các lễ tạ tội trong sách Lêvi: người có tội xưng thú, tư tế cử hành lễ xá tội, và "người ấy sẽ được tha" (x. Lv 5,10.13; và các lễ tạ tội ở chương 4). Nói cách khác, việc xưng tội và nhận ơn tha qua trung gian một tư tế không phải một sáng chế xa lạ của Kitô giáo — nó có gốc rễ ngay trong chính Luật Thiên Chúa ban.
Nhưng cần nói cho đúng, kẻo hiểu lầm: các hy lễ Cựu Ước tự chúng không xóa được tội — "máu bò và máu dê không thể xóa được tội" (x. Dt 10,4). Chức tư tế Lêvi chỉ là một hình bóng: nó "không có khả năng thực hiện ơn cứu độ", nên phải lặp đi lặp lại mãi (x. ). Mọi hình bóng ấy được hoàn tất nơi Đức Kitô — vị Thượng Tế đích thực và là hy lễ hoàn hảo, "Đấng trung gian duy nhất giữa Thiên Chúa và loài người" (x. ).
Và chính Đức Kitô, khi kiện toàn Lề Luật, đã không bỏ đi khuôn mẫu ấy mà nâng nó lên: Người trao cho các Tông đồ quyền thật sự tha tội nhân danh Người:
Anh em tha tội cho ai, thì người ấy được tha; anh em cầm giữ ai, thì người ấy bị cầm giữ.
— Ga 20,23 (CGKPV)
Vậy điều mà Cựu Ước mới chỉ phác họa — xưng tội, một tư tế đứng làm trung gian, rồi được tha — thì trong Giao Ước Mới đã thành sự thật trọn vẹn nơi Bí tích Hòa Giải. (Xem thêm bài Xưng tội riêng có phải do thời Trung cổ nghĩ ra? — thực hành này cũng đã có nơi Hội Thánh sơ khai.)