Điều bất ngờ với nhiều người là: trong Giáo Hội sơ khai (thế kỷ 1–5), không hề có một hệ thống nộp thập phân bắt buộc. Việc nâng đỡ Hội Thánh, hàng giáo sĩ và người nghèo đến từ của dâng tự nguyện và tinh thần chia sẻ, như thấy trong sách Công Vụ Tông Đồ và các thư của thánh Phaolô. Chính thánh Phaolô nói về nguyên tắc nâng đỡ những người phục vụ Tin Mừng:
Cũng vậy, Chúa truyền cho những ai rao giảng Tin Mừng phải sống nhờ Tin Mừng.
— 1 Cr 9,14 (CGKPV)
Thập phân của Cựu Ước (theo Luật Môsê) nói chung không được xem là buộc theo cùng một hình thức pháp lý dưới Giao Ước Mới; các Giáo Phụ đôi khi nhắc đến "một phần mười" như một mức quảng đại đáng noi theo, nhưng chưa áp đặt nó thành nghĩa vụ có hình phạt giáo luật trên toàn Hội Thánh.
Vậy nghĩa vụ bắt buộc xuất hiện khi nào? Khi Kitô giáo từ một thiểu số bị bách hại trở thành tôn giáo của cả xã hội, Hội Thánh gánh những trách nhiệm công cộng lớn (nuôi hàng giáo sĩ, xây và sửa nhà thờ, bệnh viện, chăm sóc người nghèo, giáo dục), và của dâng tự nguyện tỏ ra không đủ và không đều. Luật lệ tích cực bắt đầu xuất hiện:
Tới thời trung cổ và cận đại, nghĩa vụ này được tái khẳng định:
Trên thực tế, suốt thời Trung cổ đến đầu thời cận đại, thập phân là một nghĩa vụ ràng buộc trong các nước Công giáo ở Tây phương, thường được thu với sự trợ giúp của chính quyền dân sự — cho đến khi các nhà nước "thế tục hóa" khiến nó dần biến mất (chẳng hạn bị bãi bỏ ở Pháp trong cuộc Cách mạng năm 1789).