Hãy đọc kỹ đoạn ấy:
Khi Đức Giê-su đang giảng dạy, thì giữa đám đông có một người phụ nữ lên tiếng thưa với Người: "Phúc thay người mẹ đã cưu mang và cho Thầy bú mớm! " Nhưng Người đáp lại: "Đúng hơn phải nói rằng: Phúc thay kẻ lắng nghe và tuân giữ lời Thiên Chúa."
— Lc 11,27-28 (CGKPV)
Thoạt nghe, có vẻ Chúa Giêsu đang "sửa lưng" người phụ nữ và hạ thấp Đức Mẹ. Nhưng đọc kỹ thì ngược lại.
1. Chúa Giêsu không phủ nhận lời khen. Từ Hy Lạp mở đầu câu đáp là menoun — mà CGKPV dịch rất sát là "Đúng hơn phải nói rằng". Từ này không mang nghĩa phủ định ("không, sai rồi") như ta dễ tưởng, mà mang nghĩa "đúng vậy — và còn hơn thế nữa". Chúa Giêsu không bác bỏ; Ngài mở rộng và nâng lên: vâng, Mẹ Ta có phúc vì đã cưu mang Ta — và phúc lớn hơn nữa là lắng nghe và tuân giữ lời Thiên Chúa.
2. Mà chính Đức Mẹ là mẫu gương tuyệt hảo của cả hai điều phúc ấy. Mẹ có phúc vì đã cưu mang Chúa — nhưng Mẹ còn có phúc hơn vì đã nghe và giữ Lời Chúa cách hoàn hảo hơn bất cứ ai:
Nói cách khác, câu Lc 11,28 không hạ thấp Đức Mẹ — nó cho ta thấy lý do sâu xa nhất khiến Mẹ đáng được tôn kính: không chỉ vì mối liên hệ máu thịt, mà vì đức tin và sự vâng phục trọn hảo của Mẹ. Thánh Augustinô nói: Đức Mẹ có phúc khi đón nhận đức tin vào Chúa Kitô còn hơn cả khi cưu mang xác thịt Ngài.
3. Việc tôn kính Đức Mẹ chưa bao giờ là khoe khoang. Có người ngại câu "từ nay mọi thế hệ sẽ khen tôi có phúc" (Lc 1,48) nghe như tự cao. Nhưng toàn bộ kinh Magnificat là lời ngợi khen dâng lên "Thiên Chúa, Đấng cứu độ tôi" (Lc 1,47) — Đức Mẹ quy mọi vinh dự về cho Chúa. Mẹ chỉ khiêm tốn đón nhận và công bố điều Thiên Chúa đã làm cho mình.
Sách Giáo Lý dạy đúng theo hướng này: Đức Maria là người "thể hiện cách trọn hảo sự vâng phục của đức tin" (x. ); lời "Xin vâng" của Mẹ là mẫu mực cho mọi môn đệ (x. ). Và lòng sùng kính của Hội Thánh dành cho Mẹ chính là ứng nghiệm lời "mọi đời sẽ khen tôi diễm phúc" (x. ) — một sự tôn kính đặt nền trên đức tin gương mẫu của Đức Mẹ, và luôn dẫn ta đến gần Chúa Giêsu hơn.