Họ là người thật — và điều này không chỉ dựa vào Kinh Thánh, mà còn được các nguồn sử liệu bên ngoài xác nhận.
Tân Ước nhắc đến nhiều nhân vật lịch sử mà các nguồn ngoài Kitô giáo cũng ghi lại:
Quan trọng hơn, cả Josephus lẫn Tacitus — hai sử gia không theo Kitô giáo — đều nhắc đến chính Chúa Giêsu và việc Ngài bị xử tử. Vậy nên nếu ai cho rằng Chúa Giêsu là một nhân vật hư cấu, thì đây là hai nguồn độc lập, nằm ngoài Kinh Thánh, mà bất cứ ai cũng có thể kiểm chứng. Những sử gia này chẳng có động cơ gì để "bịa" ra một nhân vật có lợi cho Kitô giáo — họ trung lập, thậm chí có phần dè dặt với đạo mới này.
Đây chính là lý do giới học giả — dù tin hay không — xem Tân Ước là tư liệu lịch sử, chứ không phải truyện thần thoại. Nó gắn với những con người, chức vụ và biến cố có thể đối chiếu với lịch sử thế tục.
Điều này cũng phản ánh chính điều Hội Thánh tuyên xưng. Sách Giáo Lý dạy rằng Hội Thánh "không ngần ngại khẳng định lịch sử tính" của các sách Tin Mừng, vốn "trung thành lưu truyền những gì Chúa Giêsu… thật sự đã làm và đã dạy" (x. ). Và trọng tâm của toàn bộ Tân Ước chính là con người có thật Giêsu Kitô — cuộc đời, giáo huấn, cuộc khổ nạn và sự tôn vinh của Người (x. ). Đức tin Kitô giáo không đặt nền trên một huyền thoại, mà trên một biến cố đã xảy ra trong lịch sử, ở một thời điểm và nơi chốn ta có thể chỉ tên.