Hãy nhìn kỹ Chúa Giêsu thực sự lên án điều gì. Người không nói "mọi truyền thống đều xấu"; Người lên án thứ truyền thống của loài người làm cho lệnh truyền của Thiên Chúa ra vô hiệu.
Bối cảnh: người Pharisêu chê trách các môn đệ không giữ nghi thức rửa tay. Chúa Giêsu trích Isaia — "chúng lấy giới răn của loài người mà dạy như đạo lý" — rồi nói thẳng:
Các ông gạt bỏ điều răn của Thiên Chúa, mà duy trì truyền thống của người phàm."
— Mc 7,8 (CGKPV)
Người còn nêu một ví dụ cụ thể: tập tục Corban. Một người có thể tuyên bố tài sản của mình "đã dâng cho Thiên Chúa", rồi viện lời khấn đó để khỏi phải phụng dưỡng cha mẹ. Nghĩa là một truyền thống loài người đang bị dùng để hủy bỏ một điều răn rõ ràng của Thiên Chúa — "Ngươi phải thờ cha kính mẹ" (chữ "thờ" ở đây nghĩa là hiếu kính, tôn kính cha mẹ, chứ không phải "tôn thờ / thờ phượng" như đối với một mình Thiên Chúa). Vấn đề không phải là người Pharisêu có truyền thống, mà là truyền thống của họ gạt bỏ lệnh Chúa.
Điều đó rất khác với Thánh Truyền tông đồ mà Hội Thánh gìn giữ. Sách Giáo Lý phân biệt rành mạch: phải phân biệt "Truyền Thống các Tông Đồ" — xuất phát từ chính giáo huấn của Chúa Giêsu và các Tông đồ — với "các truyền thống" nhân loại có tính thần học, kỷ luật hay văn hóa nảy sinh theo thời gian (x. ). Thánh Truyền không phải là sáng chế của loài người đi ngược Kinh Thánh; nó là chính giáo huấn tông đồ được trao lại — mà chính thánh Phaolô truyền phải nắm giữ "bằng lời nói hay bằng thư từ" (x. 2 Tx 2,15).
Vậy lời Chúa Giêsu trong Máccô 7 không bãi bỏ Thánh Truyền. Nó lên án bất kỳ truyền thống nào — Do Thái hay Kitô giáo — làm cho giới răn của Thiên Chúa mất hết sức mạnh. Thánh Truyền Công Giáo thì ngược lại: nó truyền đạt chính điều các Tông đồ đã dạy, chứ không phải một mưu mẹo để lách Lời Chúa.