Đây là một trong những phản đối hay gặp nhất — và câu trả lời nằm ở giáo lý hai bản tính của Đức Kitô. Đức Giêsu nói:
Anh em đã nghe Thầy bảo: "Thầy ra đi và đến cùng anh em". Nếu anh em yêu mến Thầy, thì hẳn anh em đã vui mừng vì Thầy đi về cùng Chúa Cha, bởi vì Chúa Cha cao trọng hơn Thầy.
— Ga 14,28 (CGKPV)
Hội Thánh dạy rằng Đức Kitô là Thiên Chúa thật và là người thật — không phải nửa này nửa kia, cũng không phải một sự pha trộn, nhưng trọn vẹn cả hai trong một Ngôi Vị (x. , 469). Chính từ hai bản tính ấy mà ta hiểu được câu nói trên:
⁶ Đức Giê-su Ki-tô vốn dĩ là Thiên Chúa mà không nghĩ phải nhất quyết duy trì địa vị ngang hàng với Thiên Chúa, ⁷ nhưng đã hoàn toàn trút bỏ vinh quang mặc lấy thân nô lệ, trở nên giống phàm nhân sống như người trần thế. ⁸ Người lại còn hạ mình, vâng lời cho đến nỗi bằng lòng chịu chết, chết trên cây thập tự.
— Pl 2,6-8 (CGKPV)
Trong thân phận làm người ấy — thân phận Ngài cầu nguyện, vâng phục và chịu đau khổ — Ngài có thể thật lòng nói "Chúa Cha cao trọng hơn Thầy". Đó là chuyện của thân phận và vai trò trong công trình cứu độ, chứ không phải chuyện Ngài "kém thần tính". Cũng như một người con có thể ngang hàng với cha về bản tính người, mà vẫn nói cha "lớn hơn" mình về vai trò và địa vị.
Nói gọn: xét theo bản tính thần linh, Ngài và Chúa Cha là một từ muôn thuở; xét theo bản tính nhân loại mà Ngài đã đảm nhận vì ta (x. ), Ngài thật sự vâng phục Chúa Cha. Câu "Chúa Cha cao trọng hơn Thầy" không hề mâu thuẫn với thần tính của Ngài — nó chính là hoa trái của việc Thiên Chúa đã hạ mình làm người.