Không. Ơn cứu độ đúng là một quà tặng cho không — nhưng đó là quà tặng cứu ta khỏi tội lỗi, chứ không phải giấy phép để ta tự do phạm tội.
Trước hết, cần giữ đúng điều tốt lành: ơn cứu độ thật sự là một hồng ân, không phải phần thưởng ta kiếm được. Sách Giáo Lý dạy rằng ân sủng là "sự trợ giúp nhưng không Thiên Chúa ban để chúng ta đáp lại tiếng gọi… trở nên con cái Thiên Chúa" — nó "vượt quá khả năng của trí khôn và sức lực của ý chí con người" (x. , 1998). Không một việc tốt nào "mua" được nó; ta chỉ có thể đón nhận trong đức tin.
Nhưng đón nhận một món quà thật sự thì làm thay đổi người nhận. Hãy tưởng tượng có người liều mình lao vào lửa để cứu bạn, chịu phỏng nặng vì bạn — rồi bạn nhún vai nói: "Tốt quá, giờ tôi có thể chơi với lửa thoải mái vì đã có người chịu thay." Thái độ đó cho thấy bạn chưa thật sự đón nhận tình yêu ấy, mà chỉ đang lợi dụng nó. Cũng vậy, ai thật lòng đón nhận điều Đức Kitô đã làm thì không thể dửng dưng quay lại với chính tội lỗi đã đóng đinh Ngài.
Đây là lý do đức tin đích thực luôn sinh hoa trái. Sách Giáo Lý dạy rằng khi đáp lại ơn Chúa, con người được mời gọi cộng tác — chính ân sủng thúc đẩy ta muốn và làm điều lành (x. ). Đức tin không dừng ở một lời tuyên bố suông rồi sống như cũ; nó khởi đầu một đời sống mới, được ân sủng biến đổi dần.
Nói ngắn gọn: "được cứu" không có nghĩa là "được phép phạm tội mà không sao", vì tội lỗi tự nó vẫn phá hủy sự sống của linh hồn và làm ta xa cách Thiên Chúa — và Thiên Đàng vẫn là nơi thánh khiết dành cho những ai để cho tình yêu Ngài thanh luyện mình (x. ). Quà tặng được ban để giải thoát ta khỏi tội, chứ không để trói ta chặt hơn vào nó. (Về đức tin và việc làm, xem thêm loạt bài liên quan bên dưới.)