Câu hỏi này chạm đúng vào trọng tâm đức tin Kitô giáo — và câu trả lời nằm ở một từ: Nhập Thể. Trong Cựu Ước, không được vẽ Thiên Chúa vì không ai từng thấy Ngài; Ngài là Đấng vô hình, siêu việt trên mọi hình tượng. Nhưng rồi một điều chưa từng có đã xảy ra: Thiên Chúa trở thành người, có thể nhìn thấy được.
Ngôi Lời đã trở nên người phàm và cư ngụ giữa chúng ta. Chúng tôi đã được nhìn thấy vinh quang của Người, vinh quang mà Chúa Cha ban cho Người, là Con Một đầy tràn ân sủng và sự thật.
— Ga 1,14 (CGKPV)
Từ giây phút đó, Thiên Chúa mang một khuôn mặt người thật, một dung mạo con người có thể chiêm ngắm. Chính Chúa Kitô là:
Thánh Tử là hình ảnh Thiên Chúa vô hình, là trưởng tử sinh ra trước mọi loài thọ tạo,
— Cl 1,15 (CGKPV)
Người là phản ánh vẻ huy hoàng, là hình ảnh trung thực của bản thể Thiên Chúa.
— Dt 1,3 (CGKPV)
Vì Thiên Chúa đã tự do chọn trở nên hữu hình nơi Chúa Giêsu, nên việc vẽ nhân tính của Ngài không những được phép, mà còn tôn vinh chính thực tại của Sự Nhập Thể. Từ chối mọi hình ảnh của Chúa Giêsu, nếu đẩy đến cùng, là làm nhẹ đi sự thật rằng Ngài đã thật sự mang lấy xác phàm. Sách Giáo Lý nói rõ:
Bởi vì Ngôi Lời đã làm người khi đảm nhận một nhân tính thật, nên thân xác của Đức Kitô có những nét xác định rõ ràng. Do đó, dung nhan nhân loại của Chúa Giêsu có thể được "họa lại". Trong Công đồng chung thứ VII, Hội Thánh công nhận việc Người được trình bày qua các ảnh tượng thánh là hợp pháp.
—
Còn hai nỗi lo trong câu hỏi thì sao?
Vì thế, ảnh tượng Chúa Giêsu là những phương tiện hỗ trợ thần học và đạo đức, giúp tín hữu chiêm ngắm mầu nhiệm lớn lao: Thiên Chúa vô hình đã trở nên hữu hình vì yêu thương chúng ta.