Đúng là đức tin đến từ việc nghe Lời Chúa — người Công Giáo hoàn toàn đồng ý. Thánh Phaolô viết:
Ấy vậy, có đức tin là nhờ nghe giảng, mà nghe giảng là nghe công bố lời Đức Ki-tô.
— Rm 10,17 (CGKPV)
Nhưng câu này khẳng định Lời Chúa là nguồn của đức tin, chứ không hề nói hình ảnh bị cấm. Nghệ thuật thánh không thay thế Lời Chúa; nó phục vụ Lời Chúa, giúp người ta hiểu và yêu mến điều Lời Chúa loan báo.
Suốt nhiều thế kỷ khi phần lớn dân chúng không biết đọc, các ô kính màu, bức bích họa và tượng ảnh trong nhà thờ được gọi là "Kinh Thánh của người nghèo" — chúng kể lại lịch sử cứu độ bằng hình cho những ai không thể đọc bằng chữ. Hình ảnh và Lời không đối chọi nhau; chúng soi sáng lẫn nhau.
Hãy nghĩ đến cách chính chúng ta ngày nay dạy đức tin: sách tranh Kinh Thánh cho trẻ em, phim hoạt hình về Chúa Giêsu, hay những bộ phim như Cuộc Thương Khó của Chúa Kitô và The Chosen giúp người lớn hình dung Tin Mừng. Đứa trẻ xem tranh không thờ lạy bức vẽ — nó chỉ hiểu và mến Chúa hơn; không ai thờ lạy diễn viên đóng vai Chúa Giêsu. Tượng và tranh ảnh thánh trong nhà thờ làm đúng điều tương tự: chúng minh họa các trình thuật Kinh Thánh, cuộc đời và cuộc Thương Khó của Chúa Kitô, và gương các thánh đã trung thành theo Ngài.
Sách Giáo Lý diễn tả chính mối tương quan này giữa hình ảnh và Lời:
Nghệ thuật ảnh tượng Kitô Giáo dùng hình ảnh để truyền đạt sứ điệp Tin Mừng, sứ điệp mà Sách Thánh lưu truyền bằng lời. Hình ảnh và lời nói làm sáng tỏ lẫn nhau.
—
Còn nguy cơ "cái nạng" hay mê tín thì sao? Đó là lời cảnh báo đúng đắn — và Giáo Hội cũng cảnh báo y như vậy. Nhưng nguy cơ lạm dụng một điều tốt không biến điều tốt ấy thành xấu (nếu không thì ta cũng phải bỏ cả tiền bạc, đồ ăn hay tình yêu). Giải pháp không phải là đập bỏ nghệ thuật thánh, mà là dùng nó đúng cách: như một phương tiện hỗ trợ trực quan hướng lòng ta về Chúa Giêsu, chứ không bao giờ dừng lại nơi chính bức tượng.