Hãy đọc kỹ câu đó thực sự bảo vệ điều gì.
¹⁸ Với bất cứ ai nghe những sấm ngôn trong sách này, tôi xin chứng thực: "Ai mà thêm điều gì vào đó, thì Thiên Chúa sẽ thêm cho người ấy những tai ương mô tả trong sách này! ¹⁹ Ai mà bớt điều gì trong các lời của sách sấm ngôn này, thì Thiên Chúa sẽ bớt phần người ấy được hưởng nơi cây Sự Sống và Thành Thánh, là cây và thành mô tả trong sách này! "
— Kh 22,18-19 (CGKPV)
Để ý cụm từ lặp lại: "sách này", "sách sấm ngôn này". Thánh Gioan đang bảo vệ chính sách Khải Huyền mà ngài vừa viết — không phải "toàn bộ Kinh Thánh". Đây là cùng một kiểu công thức bảo vệ có sẵn trong Cựu Ước: sách Đệ Nhị Luật cũng cảnh báo Ítraen đừng thêm hay bớt các điều răn ("Anh em đừng thêm gì… cũng đừng bớt gì" — x. Đnl 4,2). Những lời ấy rõ ràng không có nghĩa là phần còn lại của Kinh Thánh không bao giờ được viết nữa — chúng bảo vệ bản văn cụ thể đang có trong tay.
Thêm nữa, khi Gioan viết Khải Huyền (phần lớn học giả đặt vào khoảng thập niên 90), chưa có một bộ "Kinh Thánh" Kitô giáo hoàn chỉnh; nhiều sách Tân Ước còn đang lưu hành, và việc công nhận chính thức 27 sách phải đợi nhiều thế kỷ sau. Vậy câu đó không thể mang nghĩa "không được thêm sách nào vào Kinh Thánh Kitô giáo sau sách này".
Quan trọng hơn, Thánh Truyền không phải là "mặc khải mới". Hội Thánh Công Giáo dạy rằng mặc khải công khai đã kết thúc với cái chết của vị Tông đồ cuối cùng; ta "không phải chờ đợi một mặc khải công khai mới nào khác nữa" (x. ). Ngay cả các "mặc khải tư" được Hội Thánh công nhận cũng không thuộc kho tàng đức tin và không "bổ sung" mặc khải của Đức Kitô (x. ). Thánh Truyền chỉ là sự truyền đạt sống động cùng một đức tin tông đồ ấy — cả bằng chữ viết lẫn bằng miệng — chứ không phải một nguồn mặc khải thứ hai, muộn hơn, do người ta nghĩ ra. Vậy Kh 22,18-19 là lời cảnh báo chống xuyên tạc sách sấm ngôn của Gioan, chứ không phải bằng chứng cho Duy Kinh Thánh (sola scriptura).