Bạn nói đúng ở một điểm rất quan trọng — và người Công giáo hoàn toàn đồng ý: thẩm quyền của Kinh Thánh đến từ Thiên Chúa, Đấng đã linh hứng, chứ không từ Hội Thánh. Hội Thánh không "ban quyền" hay "làm cho" một cuốn sách trở thành Lời Chúa — sách được linh hứng thì đã là Lời Chúa ngay từ khi được viết ra. Vậy nên nếu ai hiểu lập trường Công giáo là "Hội Thánh trao thẩm quyền cho Kinh Thánh", thì đó là một hiểu lầm.
Điều Hội Thánh làm không phải là trao quyền, mà là nhận ra (phân định) đâu là những sách thật sự được Thiên Chúa linh hứng. Và đây mới là mấu chốt: chính việc "nhận ra" ấy đã là một hành vi phán đoán có thẩm quyền. Giữa vô số văn bản Kitô giáo thời đầu — các Tin Mừng, các thư, lẫn những tác phẩm "gần giống" mà một số cộng đoàn cũng đọc — phải có ai đó phân định sách nào mang dấu ấn của ơn linh hứng, sách nào không. Cộng đoàn đã làm việc phân định ấy — qua nhiều thế kỷ, nhờ Thánh Truyền tông đồ và dưới ơn Chúa Thánh Thần — chính là Hội Thánh. Thật vậy, nếu Kinh Thánh "tự xác thực" hiển nhiên đến mức ai thành tâm cũng nhận ra ngay, thì hẳn các Kitô hữu đầu tiên đã lập tức nhất trí về danh mục các sách. Lịch sử cho thấy điều ngược lại.
Suốt mấy thế kỷ đầu có sự bất đồng thật sự:
Với Cựu Ước cũng vậy: Hội Thánh sơ khai dùng bản dịch Hy Lạp Bảy Mươi (Septuaginta), trong đó có các sách đệ nhị quy điển (deuterocanonical). Những sách đó đã là một phần Kinh Thánh Kitô giáo suốt hơn một ngàn năm, mãi tới thời Cải Cách mới bị các nhà Cải Cách Tin Lành loại khỏi bộ Cựu Ước của họ (gọi là "Ngụy thư", apocrypha).
Sách Giáo Lý nói thẳng đâu là nguồn của danh mục ấy:
Truyền Thống các Tông Đồ giúp Hội Thánh phân định những văn bản nào phải được kể vào danh mục các Sách Thánh. Danh mục đầy đủ này được gọi là "Thư quy" (canon) Thánh Kinh.
—
Thử đẩy câu hỏi tới cùng theo chiều ngược lại: giả như ai đó không chịu nhận rằng Hội Thánh có thẩm quyền để phân định quy điển. Vậy họ căn cứ vào đâu mà chắc chắn rằng đúng 27 cuốn Tân Ước đang cầm trên tay — không dư, không thiếu — thật sự là Lời Thiên Chúa không thể sai lầm (infallible)? Gạt bỏ thẩm quyền của Hội Thánh rồi, thì tất cả những gì còn lại chỉ là một phỏng đoán của con người về việc sách nào được linh hứng — chẳng khác nào một "bộ sưu tập có thể sai gồm những cuốn sách không thể sai". Chính nền tảng của cuốn Kinh Thánh mà họ hết mực trân quý lại tựa vào đúng thẩm quyền mà họ muốn chối bỏ.
Một số người nêu phép so sánh: "Giáo Hội nhận ra quy điển như ông Newton nhận ra trọng lực — chỉ khám phá điều đã có sẵn, chứ không tạo ra nó." Phần nào đúng: Giáo Hội không tạo ra ơn linh hứng của các sách. Nhưng phép ví khập khiễng ở một điểm then chốt — ta có thể làm thí nghiệm để kiểm chứng trọng lực, còn không có thí nghiệm nào chứng minh đúng 27 cuốn này (và không cuốn nào khác) là Lời Chúa được linh hứng. Vì thế việc nhận ra quy điển không phải một "khám phá" trung tính mà ai cũng tự làm được, mà là một phán đoán có thẩm quyền của Hội Thánh, dưới ơn Chúa Thánh Thần.
Đây chính là chỗ lập luận Duy Kinh Thánh tự mâu thuẫn. Cùng một Hội Thánh — với hàng giám mục kế vị các Tông đồ, được Chúa Thánh Thần hướng dẫn — vừa phân định sách nào thuộc Thư quy, vừa gìn giữ Thánh Truyền và giải thích chính những sách ấy. Không thể vừa nhận thẩm quyền của Hội Thánh để có được danh mục Kinh Thánh, vừa chối thẩm quyền ấy khi tới việc giải thích. Nếu Hội Thánh đủ thẩm quyền để nói cho ta biết sách nào là Lời Thiên Chúa, thì Hội Thánh cũng đủ thẩm quyền để dạy những sách ấy có nghĩa gì.