Câu hỏi này lẫn lộn hai hoàn cảnh rất khác nhau. Việc Thiên Chúa có thể cứu một người chưa hề biết Tin Mừng mà không do lỗi của họ không biến Hội Thánh thành một lựa chọn tùy thích cho người đã biết sự thật. Đây là hai trường hợp khác nhau, và gộp chúng lại chính là chỗ sai của lập luận "vậy khỏi cần vào đạo".
1. "Vô tri bất khả kháng" không phải một kẽ hở cho người cố tình từ chối. Sách Giáo Lý dạy rằng những ai "không biết đến Tin Mừng của Đức Kitô và Hội Thánh Người mà không do lỗi của họ", nhưng thành tâm tìm kiếm Thiên Chúa và sống theo lương tâm, thì có thể được cứu độ (x. ). Hãy để ý mấy chữ "mà không do lỗi của họ": câu này chỉ nói về người thật sự chưa từng có cơ hội biết. Nó không áp dụng cho người đã nghe, đã hiểu, mà vẫn dứt khoát khước từ. Chính Sách Giáo Lý nói thẳng ở đoạn ngay trước đó:
Những ai không phải là không biết rằng Hội Thánh Công Giáo được Thiên Chúa thiết lập nhờ Chúa Giêsu Kitô như phương tiện cứu rỗi cần thiết, mà vẫn không muốn gia nhập, hoặc không muốn kiên trì sống trong Hội Thánh này, thì không thể được cứu độ.
— (trích Công đồng Vaticanô II, Lumen Gentium 14)
Nói cách khác: một khi bạn đã biết, câu hỏi không còn là "tôi có được miễn không?", mà là "tôi đáp lại thế nào?".
2. Hội Thánh không phải một thủ tục, mà là chính con đường ơn cứu độ Chúa lập ra. Ngay cả ơn cứu độ của người được cứu trong sự vô tri cũng vẫn đến từ Đức Kitô ngang qua Hội Thánh là Thân Thể Người — chứ không từ một nguồn nào khác (x. ). Chối bỏ Hội Thánh khi đã biết sự thật chẳng khác nào biết có cửa mà nhất định không bước vào. Kinh Thánh nói rõ ơn cứu độ chỉ có nơi một mình Đức Kitô:
Ngoài Người ra, không ai đem lại ơn cứu độ; vì dưới gầm trời này, không có một danh nào khác đã được ban cho nhân loại, để chúng ta phải nhờ vào danh đó mà được cứu độ.
— Cv 4,12 (CGKPV)
Và chính Đức Kitô gắn liền lòng tin với Phép Rửa — cánh cửa dẫn vào Hội Thánh:
Ai tin và chịu phép rửa, sẽ được cứu độ; còn ai không tin, thì sẽ bị kết án.
— Mc 16,16 (CGKPV)
3. "Tôi sống tốt là đủ rồi" — nhưng không ai tự trả nổi món nợ tội của mình. Đây mới là gốc rễ vấn đề. Sống lương thiện là điều đáng quý, nhưng việc lành của ta không xóa được tội đã phạm — chỉ ơn cứu chuộc của Đức Kitô mới làm được điều đó (xem bài Tôi sống tốt cả đời — sao vẫn không tự trả hết tội? ở phần liên quan bên dưới). Nếu "làm người tốt" đã đủ để tự cứu mình, thì cái chết của Đức Kitô trên thập giá hóa ra vô ích. Chính vì không ai tự cứu được mình mà Thiên Chúa mới ban Con của Người, và lập Hội Thánh làm phương thế thông ban ơn cứu độ ấy.
4. Đó cũng là lý do Hội Thánh phải loan báo Tin Mừng. Vì đức tin thật sự quan trọng cho ơn cứu độ, nên Hội Thánh có "bổn phận, và đồng thời là một quyền thánh thiêng, phải rao giảng Tin Mừng" cho mọi người (x. ). Khả năng Chúa cứu người vô tri không làm cho việc truyền giáo thành thừa thãi — trái lại, nó thúc đẩy việc ấy, để càng nhiều người càng tốt được biết và bước vào con đường chắc chắn Chúa đã mở.
Tóm lại: người chưa hề nghe biết Chúa thì được Thiên Chúa xét xử theo lòng nhân từ và sự công bằng của Người. Nhưng với ai đã nhận ra sự thật, gia nhập Hội Thánh không phải là "thêm một thủ tục", mà là đáp lại chính lời mời của Đức Kitô và bước vào con đường ơn cứu độ Người đã thiết lập.