Lạm dụng có thể xảy ra trong bất kỳ việc đạo đức nào — nhưng một điều tốt bị lạm dụng không trở thành điều xấu, và Giáo Hội mạnh mẽ lên án mê tín cùng thờ ngẫu tượng. Sách Giáo Lý gọi thờ ngẫu tượng là "cám dỗ thường xuyên đối với đức tin" và định nghĩa nó là việc "tôn thờ và kính bái một thụ tạo thay vì Thiên Chúa" (x. ). Vậy nên nếu ai đó thật sự thờ một bức tượng, Giáo Hội đứng về phía người phản đối — đó đúng là tội.
Nhưng đó chính là điều giáo huấn Công Giáo cấm, chứ không phải điều Giáo Hội dạy. Sách Giáo Lý phân định rạch ròi:
Việc sùng kính của Kitô Giáo đối với các ảnh tượng, không nghịch lại điều răn thứ nhất cấm thờ ngẫu tượng. Thật vậy, "khi tôn kính một ảnh tượng, chúng ta hướng tâm hồn lên đến nguyên ảnh", và "tôn kính một ảnh tượng là tôn kính chính vị được phác họa trong ảnh tượng".
—
Người Công Giáo không tôn kính hay thờ lạy chính bức tượng — nó chỉ là gỗ, đá hay sơn. Lòng tôn kính đi xuyên qua bức tượng mà hướng trọn về con người được tượng trưng: Chúa Giêsu, Đức Maria, hay một vị thánh.
Còn "một người Công Giáo nói họ thờ Đức Maria" thì sao? Người đó đã bị dạy sai hoặc hiểu lầm, chứ không nói lên giáo huấn của Giáo Hội. Giáo Hội Công Giáo không bao giờ dạy thờ Đức Maria hay bất cứ vị thánh nào — điều đó là thờ ngẫu tượng và là tội trọng. Sự thờ phượng (latria) luôn chỉ dành riêng cho một mình Thiên Chúa. Lỗi của một cá nhân không phải là lỗi của giáo huấn.
Vậy còn Kinh Kính Mừng thì sao — có phải là thờ lạy không? Không: kinh ấy được dệt thẳng từ Kinh Thánh — lời sứ thần "Mừng vui lên, hỡi Đấng đầy ân sủng" (Lc 1,28) và lời bà Êlisabét "Em được chúc phúc hơn mọi người phụ nữ" (Lc 1,42) — và kết bằng lời xin Mẹ chuyển cầu: "cầu cho chúng con", chứ không phải một lời tôn thờ.
Điều này ăn khớp trọn vẹn với Kinh Thánh. Đức Kitô là Đấng trung gian duy nhất giữa Thiên Chúa và loài người (1 Tm 2,5) — và chính nhờ Ngài mà các thánh, như những chi thể sống động của Thân Thể Ngài, có thể chuyển cầu, y như ta xin một người bạn còn sống cầu nguyện cho mình: "hãy cầu nguyện cho nhau… lời cầu xin tha thiết của người công chính rất có hiệu lực" (Gc 5,16). Sách Khải Huyền còn cho thấy các thánh trên trời dâng lời cầu nguyện của dân Chúa lên trước ngai:
Khi Con Chiên đã lãnh cuốn sách, thì bốn Con Vật và hai mươi bốn vị Kỳ Mục phủ phục xuống trước mặt Con Chiên, mỗi vị tay cầm đàn, tay nâng chén vàng đầy hương thơm, tức là những lời cầu nguyện của dân thánh.
— Kh 5,8 (CGKPV)
Xin các thánh chuyển cầu không hề tranh chỗ của Đức Kitô — trái lại, nó đặt nền trên vai trò trung gian duy nhất của Ngài. Lòng sùng kính đích thực không dẫn tới thờ ngẫu tượng; nó dẫn ta, xuyên qua các thánh và ảnh tượng của các ngài, đến gần hơn với một mình Thiên Chúa.