Chúng ta vẫn cầu nguyện trực tiếp với Thiên Chúa mỗi ngày — với Chúa Cha, Chúa Giêsu và Chúa Thánh Thần. Việc xin các thánh cầu nguyện không bao giờ thay thế điều đó.
Ở đây có một điểm về ngôn ngữ cần làm rõ. Trong tiếng Anh hiện đại, từ "pray" hầu như chỉ còn nghĩa là thờ phượng Thiên Chúa. Nhưng nghĩa gốc của nó chỉ đơn giản là "xin" hay "cầu xin" — như trong tiếng Anh cổ, "I pray you, tell me…" nghĩa là "Xin ông cho tôi biết…". Vì vậy khi người Công Giáo nói "chúng tôi cầu nguyện với Mẹ Maria", điều đó có nghĩa là: "chúng tôi xin Mẹ Maria cầu nguyện cho chúng tôi."
Chúng ta không thờ phượng các thánh. Sự thờ phượng (tiếng Latinh gọi là latria) chỉ dành riêng cho một mình Thiên Chúa, Đấng Tạo Hóa (x. ). Điều chúng ta dành cho các thánh là lòng tôn kính (dulia) — quý mến các ngài và xin các ngài, những chi thể thánh thiện và đang sống của Thân Thể Chúa Kitô, hiệp lời cầu nguyện với chúng ta.
Chính Kinh Thánh khuyến khích chúng ta cầu nguyện cho nhau:
Anh em hãy thú tội với nhau và cầu nguyện cho nhau để được cứu thoát. Vì lời cầu xin tha thiết của người công chính rất có hiệu lực.
— Gc 5,16 (CGKPV)
Người càng công chính thì lời cầu nguyện càng có sức mạnh — và các thánh trên trời là những người đã được nên trọn lành và công chính hoàn toàn. Hơn nữa, thánh Phaolô tha thiết kêu gọi chúng ta cầu thay cho nhau:
¹ Trước hết, tôi khuyên ai nấy dâng lời cầu xin, khẩn nguyện, nài van, tạ ơn cho tất cả mọi người, ² cho vua chúa và tất cả những người cầm quyền, để chúng ta được an cư lạc nghiệp mà sống thật đạo đức và nghiêm chỉnh. ³ Đó là điều tốt và đẹp lòng Thiên Chúa, Đấng cứu độ chúng ta, ⁴ Đấng muốn cho mọi người được cứu độ và nhận biết chân lý.
— 1 Tm 2,1-4 (CGKPV)
Xin các thánh cầu nguyện không thay thế việc cầu nguyện trực tiếp với Thiên Chúa, mà đặt nền tảng trên chính lời mời gọi ấy — cầu nguyện cho nhau trong một gia đình đức tin.