Nhận rằng Chúa Giêsu có nói tới một tảng đá, nhưng cho rằng tảng đá ấy là lời tuyên xưng đức tin của Phêrô (hoặc chính Chúa Kitô), chứ không phải con người Phêrô.
Bối cảnh đúng là bắt đầu từ lời tuyên xưng:
Ông Si-môn Phê-rô thưa: "Thầy là Đấng Ki-tô, Con Thiên Chúa hằng sống."
— Mt 16,16 (CGKPV)
Ngay sau đó Chúa Giêsu mới nói câu "anh là Phêrô… trên tảng đá này…" (Mt 16,18). Vậy tảng đá là lời tuyên xưng hay là người tuyên xưng?
Câu trả lời Công giáo: cả hai gắn liền — nhưng điều Chúa xây trên đó là chính Phêrô, con người vừa tuyên xưng đức tin ấy. Có bốn lý do:
1. Toàn bộ đoạn văn nói với một con người, ở ngôi thứ hai. Chúa Giêsu không nói về một ý niệm trừu tượng; Người nói thẳng với Phêrô:
Này anh Si-môn con ông Giô-na, anh thật là người có phúc, vì không phải phàm nhân mặc khải cho anh điều ấy, nhưng là Cha của Thầy, Đấng ngự trên trời.
— Mt 16,17 (CGKPV)
"Anh thật có phúc… Thầy bảo cho anh biết… Thầy sẽ trao cho anh chìa khóa…" — mọi vế đều hướng về con người Phêrô. Và chìa khóa được trao cho một con người, chứ một "lời tuyên xưng" thì không thể cầm chìa khóa hay "cầm buộc, tháo cởi" được.
2. Việc đổi tên chỉ có nghĩa nếu tảng đá là con người. Người ta đổi tên một người, không đổi tên một câu nói. Chúa Giêsu đổi tên Simon thành "Đá" (Kepha) đúng lúc ấy — điều đó vô nghĩa nếu "đá" lại là một thứ khác chứ không phải chính ông.
3. Tiếng Aram không cho phép tách rời. Chúa nói: "Anh là Kepha, và trên Kepha này Thầy sẽ xây Hội Thánh" — cùng một từ, cùng một đối tượng. (Xem thêm bài về Petros/petra ở phần liên quan.)
4. Nhưng đức tin của Phêrô không bị gạt ra ngoài — đó mới là điểm tinh tế. Người Công giáo không đặt "Phêrô" chống lại "đức tin của Phêrô". Phêrô là tảng đá chính vì ông là người vừa tuyên xưng đức tin mà Chúa Cha đã mặc khải cho (Mt 16,17) — một đức tin là ân ban, không phải công trạng riêng. Vì thế Sách Giáo Lý có thể nói cả hai điều cùng lúc: "Trên tảng đá của lòng tin mà thánh Phêrô tuyên xưng, Đức Kitô đã xây Hội Thánh" (x. ); đồng thời "Chúa đã đặt một mình ông Simon… làm đá tảng của Hội Thánh Người" (x. ; 881). Không mâu thuẫn: tảng đá là Phêrô-người-tuyên-xưng. Lòng tin ấy đến từ Chúa Cha (x. ), và sự vững vàng của Phêrô rốt cuộc là hoa trái của ân sủng Chúa Kitô, chứ không do sức riêng ông.
Về các Giáo phụ: cần trung thực — một số Giáo phụ (và cả thánh Augustinô ở một số chỗ) từng đọc "tảng đá" là đức tin/lời tuyên xưng. Nhưng điều đó không lật ngược vai trò của Phêrô: chính đức tin của ông, và cũng chính ông là người nhận chìa khóa, được cầu nguyện cho để "làm cho anh em nên vững mạnh" (x. Lc 22,32), và được trao chăn dắt đoàn chiên (x. Ga 21,15-17). Dù đọc theo cách nào, tất cả đều hội tụ về Phêrô, người đã tuyên xưng — chứ không phải một lời tuyên xưng lơ lửng tách khỏi con người ông.