Có — và không phải ở một câu duy nhất, mà ở một khuôn mẫu chạy suốt Tân Ước. Khi gom lại, các chi tiết ấy khó mà là ngẫu nhiên.
1. Phêrô luôn được kể đứng đầu. Mọi danh sách Nhóm Mười Hai đều mở đầu bằng ông — và thánh Mátthêu còn nói thẳng ra:
Sau đây là tên của mười hai Tông Đồ: đứng đầu là ông Si-môn, cũng gọi là Phê-rô…
— Mt 10,2 (CGKPV)
Cũng vậy nơi Mc 3,16; Lc 6,14; Cv 1,13. Chữ Hy Lạp prōtos ("đứng đầu / thứ nhất") không chỉ là số thứ tự, vì Anrê được kêu gọi trước Phêrô (x. Ga 1,40-42) mà vẫn không đứng đầu danh sách. Ngược lại, Giuđa phản bội thì luôn bị kể sau cùng. Thứ tự này nói lên vai trò, không phải thứ tự thời gian.
2. Trong sách Tông Đồ Công Vụ, Phêrô luôn hành động như người lãnh đạo: ông đứng lên chủ trì việc chọn người thay Giuđa (Cv 1), giảng bài đầu tiên trong ngày lễ Ngũ Tuần (Cv 2), làm phép lạ đầu tiên (Cv 3), đón nhận người dân ngoại đầu tiên (Cv 10). Và tên ông được nhắc đến nhiều hơn tất cả các Tông đồ khác cộng lại — một sức nặng khó chối cãi.
3. Chúa Giêsu cầu nguyện cách riêng cho Phêrô — để ông củng cố những người còn lại:
Si-môn, Si-môn ơi, kìa Xa-tan đã xin được sàng anh em như người ta sàng gạo. Nhưng Thầy đã cầu nguyện cho anh để anh khỏi mất lòng tin. Phần anh, một khi đã trở lại, hãy làm cho anh em của anh nên vững mạnh.
— Lc 22,31-32 (CGKPV)
Chú ý phép văn phạm: Xatan xin sàng "anh em" (số nhiều, cả nhóm), nhưng Chúa cầu nguyện cho "anh" (số ít, Phêrô) — và trao cho một mình ông sứ mạng làm cho anh em nên vững mạnh. Đó là một vai trò củng cố đức tin dành riêng cho Phêrô.
4. Sau Phục Sinh, chỉ một mình Phêrô được trao chăn dắt cả đoàn chiên:
"Này anh Si-môn, con ông Gio-an, anh có yêu mến Thầy hơn các anh em này không?"… "Hãy chăm sóc chiên con của Thầy."… "Hãy chăn dắt chiên của Thầy."… "Hãy chăm sóc chiên của Thầy."
— Ga 21,15-17 (CGKPV, trích)
Ba lần hỏi — ba lần trao phó — thường được hiểu là để "gỡ lại" ba lần Phêrô chối Thầy. Điều then chốt: chiên là của Chúa Giêsu ("chiên của Thầy"), và Người đặt Phêrô làm mục tử chăm sóc toàn thể đoàn chiên ấy dưới quyền mình. Đây chính là điều Sách Giáo Lý tóm lại: Phêrô "giữ địa vị thứ nhất" trong Nhóm Mười Hai (x. ; 880) và nhận "một thẩm quyền đặc biệt" cùng sứ vụ mục tử (x. ).
5. Trong chuyện nộp thuế đền thờ, Phêrô được ghép đôi cách riêng với Chúa Giêsu. Những người thu thuế đến hỏi một mình Phêrô (chứ không hỏi cả nhóm) xem Thầy có nộp thuế không (x. Mt 17,24). Rồi Chúa Giêsu bảo ông:
…anh ra biển thả câu; con cá nào câu được trước hết, thì bắt lấy, mở miệng nó ra: anh sẽ thấy một đồng tiền bốn quan; anh lấy đồng tiền ấy, nộp thuế cho họ, phần của Thầy và phần của anh.
— Mt 17,27 (CGKPV)
Một đồng tiền trả cho hai người — Chúa Giêsu và Phêrô — chứ không phải cho cả Nhóm Mười Hai. Phêrô vừa là người mà nhà chức trách tìm đến như đại diện của nhóm, vừa là người được Chúa ghép đôi với chính mình.
Từng chi tiết một, có thể ai đó gạt đi là tình cờ. Nhưng gộp lại — luôn đứng đầu, luôn lãnh đạo, được cầu nguyện riêng, được trao chăn cả đoàn chiên, được ghép đôi với Chúa trong chuyện nộp thuế — thì đó là một bức chân dung mạch lạc về vai trò trổi vượt của Phêrô.
Nhưng có người sẽ nói: cho là Phêrô đứng đầu đi, thì đó chẳng qua là "đầu tiên trong những người ngang hàng" — một vinh dự, chứ đâu phải thực quyền? Bài kế tiếp trả lời đúng câu hỏi đó: Phêrô có thực quyền hay chỉ là đứng đầu về danh dự?