Trước hết, cần công bằng với lập trường Tin Lành: anh em Tin Lành không tự nhận mình sống theo kiểu "Kinh Thánh cộng với phán đoán riêng"; họ nói mình vâng phục Kinh Thánh — và nói thật lòng. Câu hỏi dưới đây không nhằm chối điều đó, mà chỉ hỏi tiếp một bước: khi hai người cùng thành tâm vâng phục lại hiểu ngược nhau, ai phân xử?
Nghe thì rất hợp lý — nhưng chính thực tế lại lật ngược lập luận này. Đúng là mọi Kitô hữu đều được Chúa Thánh Thần trợ giúp khi đọc Lời Chúa; người Công giáo tin điều đó. Nhưng nếu "thật lòng có Thánh Thần là đủ để tự mình hiểu đúng", thì tại sao chính những người thành tâm nhất — ai cũng quả quyết được Thánh Thần soi sáng — lại đọc cùng một câu Kinh Thánh mà hiểu ngược nhau? Chúa Thánh Thần không bao giờ tự mâu thuẫn; nên vấn đề không nằm ở Ngài, mà ở chỗ mỗi người tự làm "toà phán quyết" cho riêng mình — và khi hai cách hiểu chân thành xung đột nhau thì không có gì để phân xử.
Chính Kinh Thánh cho thấy việc đọc cần người hướng dẫn có thẩm quyền. Khi viên quan người Êthióp đọc ngôn sứ Isaia, ông không nghĩ rằng "cứ có lòng thành là đủ hiểu":
Ông Phi-líp-phê chạy lại, nghe thấy ông kia đọc sách ngôn sứ I-sai-a, thì hỏi: "Ngài có hiểu điều ngài đọc không? " Ông quan đáp: "Mà làm sao tôi hiểu được, nếu không có người dẫn giải? "
— Cv 8,30-31 (CGKPV)
Và người "dẫn giải" ấy — ông Philípphê — không phải một tín hữu bất kỳ, mà là một trong Bảy người được các Tông đồ đặt tay tuyển chọn để phục vụ Hội Thánh (x. Cv 6,3-6; 21,8). Nghĩa là Thiên Chúa ban ơn hiểu Lời Người qua một người được Hội Thánh sai đi, chứ không để mặc mỗi người tự xoay xở. Chính thánh Phêrô cũng cảnh báo thẳng về lối đọc riêng tư tuỳ tiện:
Nhất là anh em phải biết điều này: không ai được tự tiện giải thích một lời ngôn sứ nào trong Sách Thánh.
— 2 Pr 1,20 (CGKPV)
Hệ quả trong thực tế. Chân lý thì tuyệt đối, chứ không tương đối: nếu người A bảo một câu dạy điều X, còn người B bảo nó dạy điều ngược lại, thì chỉ có thể A đúng, hoặc B đúng, hoặc cả hai cùng sai — họ không thể cùng đúng. Thiếu một thẩm quyền tối hậu do chính Chúa Kitô thiết lập, thì không cách nào giải quyết bất đồng; và điều xảy ra đúng là như vậy — Kitô giáo dựa trên Duy Kinh Thánh (sola scriptura) đã vỡ ra thành rất nhiều hệ phái, bất đồng nhau ngay cả về những điểm cốt yếu như Rửa Tội, Thánh Thể, ơn cứu độ. Đó không phải một tác dụng phụ nhỏ; nó đi ngược chính lời Chúa Giêsu tha thiết cầu xin cho các môn đệ:
để tất cả nên một, như Cha ở trong con và con ở trong Cha để họ cũng ở trong chúng ta. Như vậy, thế gian sẽ tin rằng Cha đã sai con.
— Ga 17,21 (CGKPV)
Người Công giáo tin điều này không phải để hạ thấp Kinh Thánh, mà vì Chúa Kitô đã liệu trước: Người không để lại cho ta "một cuốn sách cộng với phán đoán riêng của mỗi người", mà một Hội Thánh sống động có thẩm quyền dạy dỗ, đủ sức nói được điều nào là đức tin tông đồ, điều nào không. Sách Giáo Lý dạy rằng "nhiệm vụ giải thích Lời Thiên Chúa một cách đúng nghĩa được ủy thác riêng cho Huấn quyền của Hội Thánh" (x. ; x. 85) — không phải để bịt miệng ai, mà để gìn giữ chính chân lý Chúa Kitô muốn trao lại nguyên vẹn cho mọi thời.