Đây chính là vẻ đẹp của "đức tin do Hội Thánh cung cấp". Trẻ sơ sinh chưa thể tự tuyên xưng đức tin, nhưng Thiên Chúa tôn trọng đức tin của cha mẹ, người đỡ đầu và toàn thể Hội Thánh khi họ mang đứa trẻ đến giếng rửa tội.
Chính Chúa Giêsu đón nhận cả trẻ thơ và lấy chúng làm mẫu cho Nước Trời:
¹⁵ Người ta còn đem cả trẻ thơ đến với Đức Giê-su, để Người đặt tay trên chúng… ¹⁶ Nhưng Đức Giê-su gọi chúng lại mà nói: "Cứ để trẻ em đến với Thầy, đừng ngăn cấm chúng, vì Nước Thiên Chúa là của những ai giống như chúng."
— Lc 18,15-17 (CGKPV)
Kinh Thánh cũng cho thấy Thiên Chúa hành động dựa trên đức tin của người khác: khi thấy lòng tin của những người khiêng đến, Chúa Giêsu chữa và tha tội cho người bại liệt — "Thấy họ có lòng tin như vậy…" (Mc 2,5). Và thánh Phaolô nói con cái được thánh hóa nhờ cha mẹ có đức tin (1 Cr 7,14).
Sách Giáo Lý dạy rõ: phép Rửa "là bí tích của đức tin", nhưng "đức tin cần đến cộng đoàn các tín hữu. Mỗi Kitô hữu chỉ có thể tin trong đức tin của Hội Thánh" (x. ). Và trẻ em "được rửa tội trong đức tin của Hội Thánh… vì đây là ân sủng và hồng ân của Thiên Chúa, chứ không do công trạng của con người" (x. ).
Trong nghi thức, cha mẹ và người đỡ đầu từ bỏ tội lỗi và tuyên xưng Kinh Tin Kính thay cho đứa trẻ; Thiên Chúa tôn trọng đức tin ấy và thật sự nhận đứa bé làm con cái yêu dấu. Về sau, khi lãnh Bí tích Thêm Sức, người trẻ sẽ tự mình khẳng định lại lời "xin vâng" đó.